Nghiệt Yêu- Chương 73-77


P/s: Từ chương 73-77 copy edit của pé Aiz. hihi! Dạo nè biếng nên ….. Sorry pé Aiz! hén. Gà copy mấy chương😡

Nghiệt Yêu 73- 77

edit: Aiz!

Chương 073 Phòng tối

Lôi kéo nàng một đường ra khỏi Mai Viên, trở lại trong đại sảnh, hung hăng làm nàng ngã sấp xuống, phân phó đến: “Người tới, đem Vương phi đến phòng tối, cấm cửa ba ngày.”

“Dạ, Vương gia.” Hai thị vệ lập tức muốn lôi nàng đi.

“Buông ra, ta tự đi.” Vân Phi Tuyết đứng lên, xoay người bước đi, Long Phi lại từ bên ngoài đi đến, nhìn thấy nàng hầm hầm hơi hơi sửng sốt nói: “Sao lại thế này?”

“Nàng đột nhập Mai Viên.” Tiêu Nam Hiên lạnh lùng nói, liền đem nàng nhốt vào phòng tối xem như tiện nghi cho nàng rồi. [pé Aiz: tiện nghi cái đầu anh, hừ hừ >___< pachan: thế là a “hiền” hơn lúc xưa ròu ah =))]

Đột nhập Mai Viên? Long Phi sửng sốt, dùng ánh mắt hỏi nàng.

“Ta là trong lúc vô ý xông vào.” Nàng hoàn toàn không thể thừa nhận chính mình cố ý xông vào.

“Vương phi, mời đi.” Thị vệ ở một bên nói.

Nhìn thân ảnh của nàng biến mất ở cửa, Long Phi mới nhìn hắn:“Sư huynh, ta tin tưởng nàng là trong lúc vô ý xông vào.”

“Có phải hay không vô tình không trọng yếu, quan trọng là nàng đã xông vào, sẽ nhận trừng phạt.” Tiêu Nam Hiên khóe môi đều là lãnh khốc.

Long Phi không nói nữa, chuyện sư huynh đã quyết định cơ hồ sẽ không thay đổi.

Vân Phi Tuyết nhìn phòng tối này, duy nhất một cửa chính, bên trong âm u vô cùng, bốn phía đều không có cửa sổ, chỉ có trên đỉnh đầu có cái cửa sổ ở mái nhà, nàng đột nhiên nhớ tới nơi ở của một trong Tam hiệp ngũ nghĩa là Triển Chiêu, chỉ sợ có người xông vào, muốn chạy trốn đều chạy không thoát.

Bên trong hoàn toàn sạch sẽ, trừ bỏ bốn bức tường một thứ dư thừa gì đó đều không có, dựa vào tường nàng ngồi xuống, không thể đứng mãi, không biết qua thời gian dài bao lâu, nàng chỉ nhìn thấy qua cửa sổ ở mái nhà bên ngoài đã muốn nhuốm màu ban đêm rồi.

Chi nha một tiếng, cửa đột nhiên bị mở ra, Vân Phi Tuyết nhìn lại, liền thấy Long Phi mang theo hộp đựng thức ăn đi vào.

“Phi Tuyết, đói bụng rồi, ăn cơm đi.” Long Phi buông hộp đựng thức ăn, lấy đồ ăn ra.

“Cảm ơn ngươi, Long Phi, cảm giác có bằng hữu thật tốt.” Vân Phi Tuyết tự nhiên dùng phương pháp hiện đại ôm vai hắn để thể hiện lòng cảm ơn.

“Ăn đi.” Long phi sắc mặt có chút mất tự nhiên, phát ra dấu vết không nên lưu lại. [pé Aiz: á à,đỏ mặt =]] pachan: ta thật ko hỉu a ý đó mặt cái j`, bởi vì a ấy… *hắc hắc* *ko sờ poi*]

Lúc này, Vân Phi Tuyết thế này mới phát giác bản thân mình vừa làm động tác lớn mật, vội vàng thu tay lại, ngồi xuống liền bắt đầu ăn, nàng cũng thật sự đói bụng.

“Phi Tuyết, không nên trách sư huynh, ngươi không nên xâm nhập Mai Viên.” Long Phi đột nhiên nói.

“Hắn chính là một tên biến thái, cừu hận nữ nhân đến biến thái.” Vân Phi Tuyết mắng một tiếng, cũng là nghi hoặc: “Nhưng là rất kỳ quái, hắn cư nhiên đối với Mẫu phi của hắn tôn kính như vậy? Nàng không phải nữ nhân sao?”

“Đó là ngươi không biết, vết thương trên mặt sư huynh, cái chết của Quý phi nương nương, hết thảy đều là bởi vì một nữ nhân.” Nhắc tới nữ nhân kia, Long Phi mâu trung cũng là hận ý thật sâu, nếu không phải nàng, sư huynh hôm nay sẽ không là cái dạng này.

Vân Phi Tuyết sửng sốt, nàng vẫn là lần đầu tiên thấy mắt hắn có hận ý, Tiêu Nam Hiên trải qua chuyện tình như thế nào? Cái dạng nữ nhân gì sẽ có bản lãnh như thế? Vội vàng hỏi: “Đã xảy ra sự tình gì?

Chính văn 074: Phản bội

Trong mắt LongPhi đột nhiên hiện lên một tia mãnh liệt, sau đó chậm rãi mở miệng nói:“Trong hoàng cung có quy củ, thời điểm trưởng thành của từng hoàng tử, Hoàng Thượng đều cho bọn họ tự chọn lấy mấy người hầu hạ, thời điểm sư huynh trưởng thành, cũng giống như thế, có lẽ là tuổi còn trẻ nên hết sức lông bông, có lẽ đó là mối tình đầu, hắn lần đầu tiên yêu thương nữ tử tên là Mai Hinh, nhưng mọi sủng ái cùng yêu thương đều là đổi lấy vô tình và phản bội………”

Vân Phi Tuyết nhìn hai tròng mắt hắn giống như hàn băng rét lạnh, không khỏi rùng mình, phản bội, rốt cuộc là phản bội thế nào sẽ làm tính tình hắn đại biến, cừu hận nữ nhân như thế.

“Trong hoàng cung tranh quyền đoạt thế, âm mưu quỷ kế, mỗi ngày đều diễn ra, sư huynh uống xong rượu Mai Hinh tự tay hạ dược, trên mặt bị chem. một kiếm thật sâu, Mẫu phi yêu thương nhất vì hắn ngăn một kiếm trí mạng kia, theo một khắc kia, nhân sinh của hắn cũng đã thay đổi, trong lòng hắn chỉ có hận, chỉ có báo thù,” Long Phi sâu kín nói, chỉ có hắn biết sư huynh những năm gần đây trải qua cái gì.

Nhìn thấy trong mắt hắn đau xót, Vân Phi Tuyết chỉ cảm thấy tâm căng thẳng, nàng thậm chí có thể tưởng tượng đến tình cảnh đẫm máu lúc ấy, nữ nhân yêu nhất phản bội, mẫu thân chết thảm cùng cừu hận bất lực này của Tiêu Nam Hiên, thật đúng là mỗi một anh hùng sau lưng đều có một quá khứ không tầm thường, hắn cũng coi như thế đi. [pé Aiz: Anh hùng…??!! *ngất tại chỗ* *lọ mọ dậy cặm cụi edit tiếp* pachan: hok được làm xấu hình tượng Hiên ca của tỷ nha >__<]

Nhẹ nhàng hít một tiếng nói: “Người cũng có chỗ thật đáng thương và chỗ thật đáng hận, cho dù là bởi vì điều này, hắn cũng không thể liên lụy người vô tội, hại chết nhiều nữ tử như vậy.”

“Vô tội?” Long Phi cười lạnh một tiếng, nói: “Nói vô tội cũng không phải, nói không có tội cũng không phải không có tội, nếu không phải phụ thân các ngươi âm thầm phụ trợ , có lẽ thái tử sẽ không càn rỡ như vậy dám mở lớn mắt ám sát sư huynh, ngươi có thể nói các nàng vô tội sao?” (太子 : rõ ràng từ này là thái tử, thế mà cv lại là rất tử *ta ngất* làm cho pé Aiz phải ngồi tra từ điển tên nv >”<)

“Cái gì?” Vân Phi Tuyết nâng mắt nhìn hắn, nguyên lai là nguyên nhân như vậy, vậy không thể nghi ngờ, Vân lão gia khẳng định cũng ở trong đó, trách không được sao lại có đêm động phòng quỷ dị như thế, trách không được hắn tuyệt không thể để các nàng sống.

“Sư huynh đã xem như nhân từ rồi, chính là cưới nữ nhi của bọn họ, vẫn chưa đuổi tận giết tuyệt.” Long Phi tựa hồ một chút cũng không thấy sư huynh làm vậy là quá đáng.

“Nhân từ?” Vân Phi Tuyết thật sự không thể gật bừa, nhưng là tại đây mạnh thắng yếu thua, liên luỵ cửu tộc, triều đại mà quyền lực là tối thượng, hắn làm như vậy tựa hồ thật sự tính là nhân từ rồi.

“Phi Tuyết, kệ đi, ta sẽ phân phó người đưa giường và chăn bông đến cho ngươi, ta đi trước.” Long Phi tựa hồ không nghĩ nữa, nhấc họp đựng thức ăn lên.

“Cám ơn ngươi, Long Phi.” Vân Phi Tuyết cảm kích cười, thật nhiều thứ, ít nhiều gì hắn cũng chiếu cố.

“Không cần, ngươi tự bảo trọng.” Long Phi nói xong, xoay người bước đi.

Một lát sau, có người đưa chăn bông đến, nàng dùng chăn bông bao lấy thân thể, tựa vào góc tường, mơ mơ màng màng ngủ say.

Thời gian ba ngày rấtt nhanh liền trôi qua, Tiêu Nam Hiên thật sự phái người đến thả nàng ra, Vân Phi Tuyết vừa ra khỏi phòng tối liền thấy Tiểu Đào đứng ở bên ngoài ánh mắt hồng hồng nhìn nàng gọi: “Tiểu thư.”

“Làm sao vậy? Tiểu Đào, ai khi dễ ngươi rồi, ta giúp ngươi trút giận.” Nàng nói giỡn nhìn nàng ta.

“Tiểu thư, nô tỳ là lo lắng cho người, nhìn thấy ngươi không có việc gì thì tốt rồi.” Tiểu thư rốt cuộc vẫn còn có tâm tư hay nói giỡn.

“Ta đương nhiên không có việc gì, đi thôi, ta muốn tắm rửa rồi.” Vân Phi Tuyết nói, đứng ở bên trong ba ngày, nàng đều cảm giác bản thân mốc meo rồi.

“Nô tỳ đã sớm chuẩn bị tốt rồi.” Tiểu Đào nói, hết thảy nàng đã sớm nghĩ tới.

“Thật sự, Tiểu Đào, ngươi thực là tri kỷ của ta, ngươi tốt như thế, cẩn thận không ta sẽ yêu ngươi.” Cảm tạ nàng quan tâm, Vân Phi Tuyết nhịn không được muốn trêu đùa nàng.

“Tiểu thư.” Tuy rằng biết tiểu thư là hay nói giỡn, nhưng là nàng vẫn là nhịn không được đỏ mặt.

Sau khi tẩy rửa thoải mái, nàng vẫn là nghĩ như thế nào đi giúp Cổ Thần tìm được Vương phi đã điên kia, dù sao nàng đã đáp ứng người ta.

“Tiểu Đào, ta nghĩ hảo hảo ngủ một giấc, ngươi đi ra ngoài đi.” Nàng cũng không nghĩ liên lụy Tiểu Đào.

“Ân, hảo, tiểu thư, nô tỳ ra ngoài trước.” Tiểu Đào không có chút hoài nghi, tiểu thư ngây người trong phòng tối ba ngày, cần nghỉ ngơi thật tốt.

Tiểu Đào vừa rơi khỏi, Vân Phi Tuyết liền nhanh chóng đứng dậy, lặng lẽ đi ra ngoài.

Hướng đến Mai viên nàng không cần đi, nàng quyết định đi đến hướng ngược lại, nhưng nàng rất nhanh phát hiện nơi này cùng Mai viên u tĩnh hoang vắng như nhau, cơ hồ nhìn không thấy hạ nhân Vương phủ đi lại trong này. Nhưng là nơi này cũng không có hoang phế, phòng ở phía trước cũng coi như sạch sẽ.

Nhẹ nhàng đẩy cửa ra, nàng lại một lần nữa thấy được bức họa treo trên tường, chẳng qua, lần này không phải hé ra, mà là treo đầy vách tường trong phòng, đi vào đánh giá cẩn thận , những nữ tử trên bức họa đều là thiên kiều bá mị, đôi mắt sáng, môi hồng răng trắng, khuynh quốc khuynh thành, xấu hổ mang kiều, nàng không khỏi lại một lần nữa cảm thán, đều là mỹ nhân.

Đi xem qua một lượt, nàng đột nhiên phát hiện bức cuối cùng là giấy trắng, cũng không có bức họa, sao lại thế này? Nghi hoặc tiêu sái tiến một chút, mới phát hiện bên cạnh hé ra bức họa phía góc dưới có viết: “Cửu Vương phi, Lục Như Song.”

Chấn động, vội vàng xem qua một lượt, Bát Vương phi, Bạch Vân, Thất Vương phi,…………. Tam Vương phi, Mạnh Đình Dĩnh…….

Vân Phi Tuyết đã muốn run như cầy sấy rồi, đây là linh đường sao? Mâu quang đột nhiên dừng ở một bức họa treo ở cuối cùng, hai mắt lưu động, đôi mi dài thanh tú sắc nhọn, thần thái kiều mỵ, mắt ngọc mày ngài, màu da trắng mê hoặc, xuất trần thoát tục, quả là một mỹ nhân tuyệt sắc, mâu quang chậm rãi dời xuống, hai chữ Mai Hinh rõ ràng như đã từng nghe qua đâu đó.

Nàng đột nhiên bừng tỉnh ngộ, bức họa kia không phải là chuẩn bị cho chính nàng sao, nhìn thấy trên bức họa nhiều nữ tử trẻ tuổi mỹ mạo như thế đều chôn vùi ở dưới cừu hận của hắn, lòng bàn chân nàng có chút rét run, những sinh mệnh tuổi trẻ cứ như vậy tan mất vô thanh vô tích.

Một trận gió lạnh thổi qua, những bức họa trên tường đều bị bay lên.

Bính. Môn lập tức bị đóng lại, Vân Phi Tuyết đột nhiên cảm giác một trận hơi thở âm trầm quỷ dị, cảm giác như có vô số ánh mắt ở sau lưng nhìn chằm chằm nàng, trên lưng chảy ra một thân mồ hôi lạnh, không dám đi tiếp, xoay người bỏ chạy.


Chương 075 Gặp quỷ

Vân Phi Tuyết một đường chạy ra khỏi phòng, dừng lại cước bộ kinh hồn hít thở dồn dập, vừa lơ đãng ngẩng đầu lên, liền thấy nữ tử tóc tai bù xù, trên mặt vẽ giống quỷ từng bước từng bước tiến lại, nhìn chằm chằm vào nàng.

“A……….” Nhịn không được sợ hãi kêu lên một tiếng, trong đầu nàng chỉ có một ý niệm, chính là quỷ, liền xoay người định chạy.

“Hư.” Nữ quỷ lại đột nhiên giữ chặt nàng, nhỏ giọng nói: “Không cần kêu, kêu sẽ bị đánh, phải ngoan ngoãn mới có cơm ăn.”

Cảm nhận được độ ấm trên tay nàng, Vân Phi Tuyết mới thở ra, biết nàng không phải quỷ, rõ ràng là người, đột nhiên mắt sáng ngời, hỏi:“Nói cho ta biết, ngươi là ai?” Nàng có phải hay không là người bản thân muốn tìm.

“Ta là ai?” Nữ tử cúi đầu một chút, mới lắc đầu nói:“Không biết, vậy ngươi nói ta là ai?”

Vân Phi tuyết vỗ vỗ đầu mình, nàng ta điên rồi, như thế nào còn hy vọng xa vời nàng ta sẽ nói cho nàng biết nàng ta là ai?

“Thật đẹp, cho ta mang đi.” Nữ tử lại đột nhiên phát hiện ngọc sai của nàng cài bên trên, đưa tay lấy xuống, cài lên đầu mình nhưng lại đều rơi xuống cả, nàng không tức giận mà cứ kiên nhẫn cài đi cài lại.

Vân Phi Tuyết thở dài, cầm lấy ngọc sai nói: “Ta giúp ngươi.”

“Tốt nhất, tốt nhất.” Nữ tử thật cao hứng chờ đợi.

Nàng lấy tay vuốt lại mái tóc bẩn có hơi bết lại của nàng ta một chút, sau đó dùng dây cột tóc vốn có trên đầu nàng đem tóc của nàng cột chắc, búi lên trên đầu, dùng ngọc sai khống chế tốt, vừa mới chuẩn bị tốt, một mama thật hung dữ đi vào, lập tức nhéo lỗ tai của nàng ta.

“Nha đầu ngốc, ngươi cư nhiên lại tự chạy đi, có phải hay không lại muốn bị đánh rồi.”

“Ôi, ai yêu, mama buông tay, ta lần sau không dám nữa.” Nữ tử bị đau vội vàng cầu xin tha thứ.

“Buông tay.” Vân Phi Tuyết lạnh lùng gỡ tay bà ta ra.

“Vương phi, nô tỳ vẫn là xin khuyên người không cần xen vào việc của người khác, ngốc mau trở về , nơi này không phải nơi ngươi nên đến.” Mama mắt lạnh nhìn nàng, không có một chút thái độ cung kính, tay lại nắm lỗ tai nữ tử kia.

Vân Phi Tuyết nhìn chằm chằm bà ta, bà ta cư nhiên biết nàng là Vương phi, khóe môi cười lạnh một chút nói:“Nếu biết ta là Vương phi, còn không thả nàng.”

“Vương phi có gì đặc biệt hơn người? Còn không biết người có thể làm bao nhiêu ngày, nói không chừng ngày đó đi đến trong tay nô tỳ rồi.” Trên mặt mama đều là khinh thường, sau đó nhìn nữ tử kia nói:“Nàng cũng từng là Vương phi, trong phòng còn có một Vương phi điên, trong Vương phủ này, thứ có nhiều nhất chính là Vương phi.” [Aiz: OMG, kết câu này; pachan: nhưng chỉ có duy nhất 1 Vương phi làm Hiên ca yêu =))]

Mà Vân Phi Tuyết cũng là chú ý càng nhiều đến câu nói kia của bà ta:“Trong phòng còn có một Vương phi điên.” Trong lòng thật vui vẻ, nguyên lai nàng thật sự không chết.

“Đi.” Mama thấy nàng không nói lời nào, lấy tay kéo lỗ tai nữ tử trở về.

“Chờ một chút, ta giúp ngươi đưa nàng trở về.” Vân Phi Tuyết gọi bà ta lại, bước lên vài bước đi theo.

“Vương phi, vẫn là xin dừng bước, xảy ra sự tình, nô tỳ không đảm đương nổi.” Trong mắt lão mama lộ ra một tia hào quang, liền xem nàng hiểu hay không hiểu đây.

Bà ta là ý tứ gì đây? Vân Phi Tuyết đột nhiên nghĩ đến, TV có chiếu qua, phía sau có ẩn ý, nhưng là trên người nàng không có bạc, đột nhiên nhìn đến vòng ngọc mang trên tay, vội vàng tháo ra nhét vào trong tay bà ta:“Mama, ngươi cầm cái này đi, ta chỉ là tò mò, muốn liếc mắt nhìn các nàng một cái, sẽ không gây phiền toái cho ngươi.”

Mama nhìn vòng ngọc trong suốt sáng bóng trong tay, trên mặt lộ ra biểu tình vừa lòng, đem cất vào trong ngực áo: “Thế đi thôi.”

Vân Phi Tuyết đi theo sau bà ta, trong lòng thực khinh bỉ, thực cũng quá kiêu ngạo rồi, cư nhiên dám giữa ban ngày ban mặt muốn xảo trá này nọ, nhưng là nàng cũng không có biện pháp gì.

“Đến rồi, Vương phi người từ từ xem, bất quá không cần tiếp cận nữ nhân điên rồi kia, nàng sẽ làm người bị thương.” Mama đứng trước căn phòng đầu tiên của dãy phòng, nể mặt mũi của vòng ngọc hảo tâm nhắc nhở, hoàn toàn không có thái độ cả vú lấp miệng em lúc trước. [Aiz: cả vú lấp miệng em : thái độ lấn lướt]

“Cám ơn mama.” Vân Phi Tuyết cũng khách khí nói.

“Nha đầu ngốc, theo ta đi vào.” Mama mang theo nàng đi vào một cái phòng.

Vân Phi Tuyết nhìn cửa bị khóa lại, chậm rãi tiêu sái tiến đến cửa sổ, nhìn vào bên trong, trong phòng bẩn không chịu nổi, nơi nơi đều là thức ăn, mảnh vỡ chén bát, một nữ tử gầy yếu quần áo trên người đều rách nát cuộn mình ở góc tường lấy tay cào mái tóc bẩn không thể chịu nổi của chính mình, trên ngón tay bẩn có móng tay thật dài, nhưng là nhìn không thấy biểu tình trên mặt nàng ta.

“Xin hỏi…….” Vân Phi tuyết còn chưa nói xong, nữ tử đột nhiên vọt lại, nhe răng nhếch miệng hung hăng trừng mắt với nàng, tay đã muốn đưa đến gần.

Nàng cuống quít lùi về sau, né tránh tay nữ tử chạm đến thân mình.

“Người xấu, đánh chết ngươi, đánh chết ngươi.” Nữ tử tiếp tục hung ác cách cửa sổ đưa tay gãi lung tung , nhe răng hô.

“Ta không phải người xấu, ta chỉ là tới xem ngươi, ngươi bình tĩnh một chút.” Vân Phi Tuyết tận lực cố gắng, nàng nói xong muốn tiếp cận nàng ta.

“Hảo.” Nữ tử lại đột nhiên im lặng gật đầu, lấy tay cầm lấy mộc điều trên cửa sổ.

Vân Phi Tuyết vui vẻ, xem bộ dáng của nàng, giống như không phải điên thực sự, quên đi, mỉm cười nhìn nàng ta, vươn tay muốn tỏ ý tứ hữu hảo.

“Người xấu, ngươi là người xấu.” Nữ tử đột nhiên biến sắc mặt, liều mạng lấy tay chộp tới, miệng hô to .

“Ngô……….” Vân Phi Tuyết bị đau nhanh chóng thu tay lại, nhưng trên tay vẫn là bị nàng hung hăng cào ra năm đường máu tươi. [Aiz: óe, nhiễm trùng sao, Dĩnh nhi thực là … T^T]

“Điên tử, ngươi làm cái gì.” Lúc này mama vừa đi ra, vừa lúc nhìn thấy nàng ta nổi điên, cầm lấy cây gậy trúc thật dài ở một bên hướng phía trên thân thể nàng mà đánh.

“A…. A……….” Nữ tử kêu la, thân mình nhảy đi trốn tránh, nhưng trên người vẫn bị ăn đòn.

“Mama, quên đi, cũng là ta không tốt, là nàng không biết.” Vân Phi Tuyết có không đành lòng, liền ngăn cản bà ta.

“Vương phi, ngươi không sao chứ, kẻ điên này suốt ngày nổi điên, chính là không thể khách khí với nàng ta.” Yên lặng buông cây gậy trúc, mắt hung tợn trừng lên liếc nữ tử kia một cái, sau đó nói:“Vương phi, người vẫn là rời đi đi.”

“Hảo, cám ơn mama.” Vân Phi tuyết gật gật đầu, xem ra nàng chỉ có thể vài ngày nữa đến.

Chính Văn 076 Âm hiểm

Vân Phi Tuyết ôm cánh tay bị thương, đi thẳng về phòng, liền thấy Tiểu Đào lo lắng chờ ở cửa.

“Tiểu thư, người lại đi đâu thế?” Thấy nàng trở về, Tiểu Đào đi từng bước ra đón, thở hắt ra, hoàn hảo không có sự tình gì xảy ra, lần trước vừa ra ngoài đã bị nhốt vào phòng tối.

“Ta đi ra ngoài một chút.” Vân Phi Tuyết đáp, dùng ống tay áo che dấu vết thương trên tay mình.

“Tiểu thư, người làm sao vậy? Như thế nào lại bị thương?” Tiểu Đào vẫn là liếc mắt một cái liền thấy vết thương trên tay nàng, nhanh chóng kéo tay nàng.

“Không có việc gì, Tiểu Đào, bị thương một chút, không cần ngạc nhiên.” Vân Phi Tuyết cười cười, Vết thương nhỏ ấy tính cái gì? So với thời điểm huấn luyện trước kia của nàng, thật sự là gặp sư phụ rồi. [Aiz: vậy là trước đây tỷ ấy huấn luyện còn ghê hơn nữa cơ..!!]

“Tiểu thư, nô tì giúp người băng bó.” Tiểu Đào nói xong liền đi tìm thứ này thứ nọ.

Vân Phi Tuyết giữ chặt nàng ta nói:“Xin ngươi, Tiểu Đào, không cần đâu .” Chỉ là vài đường cào mà thôi, có cần khẩn trương thế không? Lôi kéo nàng ta nói:“Đi làm cơm chiều, ta đã đói bụng rồi.”

Đi ra cửa phòng, tiến về phía phòng bếp, lúc đi qua hoa viên đột nhiên thấy Tiêu Nam Hiên đang tiến lại từ đối diện, theo sau là một thị vệ, nàng cũng không muốn tiếp đón, muốn trực tiếp đi ngang qua hắn, tay lại đột nhiên bị hắn cầm lên.

“Là ai làm?” Nhìn năm vết cào thật sâu rướm đầy máu, giọng lạnh như băng hỏi.

“Ai làm ngươi không cần để ý.” Vân Phi Tuyết rút tay về, mơ hồ nói, không chừng hắn còn đang âm thầm cao hứng nữa.

Tiêu Nam Hiên không nói lời nào kéo tay nàng bước đi.

“Uy, ngươi làm gì? Ta còn phải đi làm cơm.” Vân Phi Tuyết giãy dụa nói.

Tiêu Nam Hiên đột nhiên dừng cước bộ, phân phó người phía sau: “Phân phó phòng bếp đưa bữa tối đến thư phòng.”

“Dạ, Vương gia.” Thị vệ lĩnh mệnh mà đi.

“Sao hôm nay tâm của ngươi tốt vậy?” Vân Phi Tuyết nghi hoặc nhìn hắn, hay là hắn lại có chủ ý gì?

Tiêu Nam Hiên lãnh mâu nhìn nàng một chút, kéo nàng đi về phía thư phòng, đến nơi liền buông nàng ra, gắt gao nhìn nàng chằm chằm.

Vân Phi Tuyết cũng không hề trốn tránh cùng hắn đối diện, ai sợ ai?

“Nói cho bổn vương biết, ngươi là ai?” Một lúc lâu sau, Tiêu Nam Hiên mới lạnh lùng mở miệng nói.

“Vân Phi Tuyết.” Mặc kệ hắn hỏi là người nào, nàng đều là Vân Phi Tuyết.

“Ngươi không phải.” Tiêu Nam Hiên nheo tuấn mâu nhìn nàng,“Bổn vương muốn nghe nói thật.”

“Ngươi thật sự muốn biết?” Vân Phi Tuyết khóe môi cong lên.

“Nói.”

“Tốt lắm, ta liền nói cho ngươi, nàng chính là ta, ta chính là nàng, nàng không phải ta, ta không phải nàng.“Vân Phi Tuyết nói ra một đáp án hỗn loạn, chính là không biết hắn có thể nghe hiểu được hay không.

“Ngươi có ý tứ gì?” Tiêu Nam Hiên mâu quang thâm trầm nhìn nàng, nàng đang đùa giỡn cái gì.

“Vậy ta hỏi ngươi, nếu ta thật sự không phải tiểu thư Vân gia, ngươi sẽ thế nào? Thả ta? Vẫn là giết ta?” Vân Phi Tuyết ngẩng cao đầu.

Tiêu Nam Hiên lấy tay nâng cằm nàng lên, khóe môi gợi lên nụ cười mị hoặc:“Nếu ngươi không phải tiểu thư Vân gia, bổn vương chỉ có thể nói, bổn vương sẽ đối xử công bình với ngươi.” Tối thiểu, sẽ không nghĩ đến dùng biện pháp tra tấn nàng.

“Công bình thế nào? Không trừng phạt ta? Để ta tiếp tục làm Vương phi của ngươi? Hoặc là thả ta đi?” Cái gì nàng cũng không muốn, nàng thầm muốn chính là tự do.

“Tùy ngươi.” Hắn hiện tại thầm nghĩ biết rõ thân thế của nàng, còn sự tình từ nay về sau thì về sau hẵng nói.

[Aiz: Gian thật ý =.= pachan: zai càng đẹp càng…. =))]

Vân Phi Tuyết trong lòng vừa động, nhưng nàng vừa thấy tinh quang lóe lên ở đáy con ngươi thâm thúy của hắn cnhả giác lập tức trỗi dậy, hắn sẽ không khinh địch như vậy mà thả nàng đi, huống chi nàng còn không thể đi, chuyện của Cổ Thần nàng còn chưa có chu toàn, nghĩ đến liền than nhẹ: “Chỉ tiếc, ta chính là Vân Phi Tuyết.”

Trong mắt Tiêu Nam Hiên lộ ra tia nguy hiểm, vừa rồi biểu tình trên mặt hắn không lộ ra chút sai sót nào, vì cái gì nàng lại tính kế? Hoặc là có mục đích gì ? [Aiz: ‘Cửa sổ tâm hồn’ của anh đã phản bội anh đấy ạ =]] ]

Nàng thì đang nghĩ, chờ chu toàn chuyện của Cổ Thần, nàng liền cùng hắn làm rõ, sau đó rời đi.

“Vương gia, bữa tối chuẩn bị xong.” Ngoài của đột nhiên truyền đến thanh âm của một nha hoàn.

“Mang vào.” Tiêu Nam Hiên cao giọng phân phó.

“Dạ, Vương gia.” Nha hoàn mang bữa tối đã chuẩn bị xong tiến vào phía ngoài của thư phòng, bày biện thật tốt trên bàn tròn, rồi lui đi ra ngoài.

“Nếu Vương gia hôm nay từ bi như vậy thưởng cơm ăn cho ta, ta đây sẽ không khách khí rồi.” Vân Phi Tuyết không chút khó chịu ngồi xuống, cầm lấy đũa, căn bản không để ý tới hắn ăn hay không.

Đầu bếp Vương phủ quả thực không ngoa, hương vị đồ ăn thật sự rất tuyệt, màu sắc, hương thơm, mùi vị rất hoàn hảo, vừa lòng buông đũa, mới phát giác Tiêu Nam Hiên căn bản là không động qua.

“Ăn ngon không?” Khóe môi của hắn gợi lên chút tười cười bí hiểm.

Vân Phi Tuyết hiện lên một tia nghi hoặc, vẫn là gật đầu nói:“Ăn ngon lắm.” Xem thức ăn bị nàng xử lý sạch sẽ là biết, còn cần hỏi sao?

“Vân Phi Tuyết, bổn vương đã quên nói cho ngươi, tất cả đồ ăn này, từ trước cho tới bây giờ ngươi cũng không đụng qua.” Tiêu Nam Hiên đột nhiên nhìn nàng nói, trong mắt hiện lên một tia hào quang. [Aiz: Hiên ca, anh xấu lắm >___<  pachan: Hiên ca rất thông minh đó chứ :”>]

Cái gì? Vân Phi Tuyết nhìn mấy món này, là đồ ăn rất bình thường nha, vì sao lại không ăn?

Nhìn ra nghi hoặc của nàng, Tiêu Nam Hiên lấy tay chỉ vào nói:“Hoa tỏi xào thịt, ngươi sợ miệng thối, lòng đỏ trứng cua, ngươi thấy phiền toái, đều là nha hoàn giúp ngươi chuẩn bị cho thật tốt, bằng không, ngươi tuyệt không đụng vào, rau cần, ngươi ngại có vị thuốc, thịt dê, ngươi nói rất tanh rồi……………… Tóm lại, trước đây toàn bộ người đều không đụng qua.”

Cũng không ăn? Có thể nào đây đều là thứ nàng thích ăn? Mỹ mâu chuyển động một chút, Vân Phi Tuyết lập tức nghĩ đến hắn đang thử nàng, hoặc là nói, hắn cố ý nói ngược đi, nguyên lai hắn muốn tự nàng khai ra, thật sự quá âm hiểm.

Đang thời điểm nàng không biết nên trả lời thế nào, ngoài cửa đột nhiên truyền đến thanh âm của nha hoàn.

“Vương gia, người của Vân gia đến bái kiến, nói muốn gặp Vương phi.”

Chính văn 077 Vân Hạc

“Vương gia, người của Vân gia đến bái kiến, nói muốn gặp Vương phi.”

Người của Vân gia đến rồi? Vân Phi Tuyết thế này mới nhớ tới, nàng đến đây một thời gian dài như vậy, cơ hồ quên mất còn nhà mẹ đẻ có thể trở lại, hắn sẽ cho nàng gặp sao? Không khỏi quay đầu nhìn hắn, dù sao có gặp hay không với nàng mà nói cũng không sao cả.

Trong mắt Tiêu Nam Hiên lộ ra một tia hòa quang nhìn nàng chằm chằm, có lẽ không sai đây chính là cơ hội, đứng dậy nói: “Đi thôi.”

Vân Phi Tuyết sửng sốt hỏi lại: “Ngươi cho ta gặp họ?”

“Ngươi không muốn gặp người nhà của ngươi sao?” Vẫn là nàng sợ lộ ra sơ hở.

“Muốn, đương nhiên muốn, đi.” Mặc kệ thế nào, làm cho bọn họ thấy ‘Vân Phi Tuyết’ rất tốt, cũng là một loại an ủi rồi.

Trong đại sảnh, một nam tử trên dưới năm mươi tuổi, lại có vẻ mỏi mệt già nua dị thường cùng một nam tử phong độ chỉ có hai mươi mấy tuổi vừa trông thấy bọn họ đi ra, vội quỳ xuống nói:“Hạ thần tham kiến Vương gia, Vương phi thiên tuế thiên tuế thiên thiên tuế.”

“Miễn lễ.” Tiêu Nam Hiên chăm chú nhìn nam tử lớn tuổi, lộ ra một chút hận ý, lạnh lùng mở miệng.

Vân Phi Tuyết ngồi bên người hắn, tinh tế đánh giá nam tử phía dưới, người lớn tuổi kia là cha cửa nàng, Vân Hạc sao? Còn người tuổi trẻ, là ca ca sao?

“Tạ Vương gia.” Hai nam tử đứng dậy, ngẩng đầu nhìn nàng, trên mặt mang theo một ít kích động, nam tử lớn tuổi rốt cuộc nhịn không được, thanh âm run run kêu lên: “Tuyết nhi……”

Vân Phi Tuyết từ phía trên nhìn xuống, tiếng cha kia nàng thật sự không nói ra khỏi miệng được, nhẹ nhàng đi đến trước mặt hắn mang theo xin lỗi nói:“Thực xin lỗi, ta mất trí nhớ rồi.”

Mất trí nhớ? Bọn họ rõ ràng cả kinh, nhưng là rất nhanh liền khôi phục lại, không ngừng nhìn nàng nói:“Không có việc gì là tốt rồi, không có việc gì là tốt rồi.”

“Ta không sao.” Vân Phi Tuyết nói, bọn họ đại khái suy nghĩ không chết, không điên, không ngốc cũng đã cám ơn trời đất, bất quá, cũng là như thế, còn có thể thấy nữ nhi hoàn hảo như lúc ban đầu, cảm thấy đủ rồi.

“Tuyết nhi, ta là nhị ca, đây là cha.” Nam tử trẻ tuổi giải thích, tựa hồ còn muốn nói cái gì đó? Nhưng là nhìn thoáng qua Tiêu Nam Hiên ngồi ở phía trên, vẫn là do dự một chút, không có mở miệng.

“Cha, nhị ca.” Thanh âm của Vân Phi Tuyết có chút cứng ngắc, một tiếng này là nàng thay tiểu thư chân chính của Vân gia kêu lên.

“Tuyết nhi….” Vân Hạc rơm rớm nước mắt, run rẩy vươn tay, lại không biết nên đặt thế nào? Dừng lại bất an nhìn Quỷ vương đang ngồi ở trên, cứ thế do dự.

“Cha, không cần lo lắng, nữ nhi tốt lắm.” Vân Phi Tuyết trong lòng có chút mềm mại, nàng biết hắn thật sự yêu nữ nhi của mình, cầm tay hắn một chút, ôn nhu nói.

“Tuyết nhi, tay ngươi làm sao vậy?” Vân Hạc liếc mắt một cái liền phát hiện vết thương trên mu bàn tay của nàng, trong mắt mang theo đau lòng. [Aiz: Bái phục người của Vân gia, công phu liếc mắt thật là siêu]

“Là nữ nhi không cẩn thận gây ra, người đừng quan tâm .” Vân Phi Tuyết vội vàng che dấu cho qua chuyện.

Tiêu Nam Hiên vẫn ngồi ở phía trên lạnh lùng nhìn bọn họ, trong tay cầm chén trà thưởng thức, không có bỏ qua một biểu tình gì trên mặt bọn họ hoặc động tác.

Thấy nàng che dấu, Vân Hạc siết nhanh tay nàng, không truy vấn, tựa hồ thiên ngôn vạn ngữ đều ở trong đó.

“Cha, nữ nhi hiểu được.” Vân Phi Tuyết tựa hồ càng kêu càng dễ gọi, nàng biết, hắn khẳng định có rất nhiều thứ muốn nói, nhưng là ngại Quỷ vương ở đây, cũng không mở miệng.

“Hiểu được là tốt rồi, thấy ngươi rất tốt, cha an tâm rồi.” Vân Hạc nhẹ nhàng vỗ vỗ tay nàng, sau đó rút tay về.

“Tuyết nhi, nương rất nhớ ngươi, có thời gian….” Nam tử trẻ tuổi lời còn chưa dứt đã bị vân hạc cắt ngang.

“Phi Tần, không được lỗ mãng, Tuyết nhi đã là Vương phi rồi, sao có thể tùy ý về nhà.”

Nam tử nhìn Vân Hạc, vội vàng dừng miệng lại. Vân Phi Tuyết biết Vân Hạc kiêng kị Quỷ vương.

“Tuyết nhi, cha cùng nhị ca của ngươi phải đi về rồi.” Vân Hạc nói, thấy nàng cũng đã yên tâm rồi.

“Ân, thay nữ nhi ân cần thăm hỏi nương.” Vân Phi Tuyết đột nhiên nhớ tới nhị ca nhắc đến nương, nương hẳn là rất quan tâm nữ nhi, nàng liền thay tiểu thư của Vân gia tận tâm đi.

Vân Hạc gật gật đầu, sau đó cung kính hướng về phía Tiêu Nam Hiên ôm quyền nói:“Vương gia, thần xin cáo lui.”

Tiêu Nam Hiên gật gật đầu, phẩy tay ý bảo hắn rời đi.

“Để nhi nữ tiễn các người.” Vân Phi Tuyết nói xong, tiến vài bước theo đi ra ngoài, đưa bọn họ ra cửa.

Mới vừa đi đến ngoài cửa, bọn họ liền dừng bước, quay đầu nhìn nàng, cảm tình trong mắt đột nhiên biến lạnh.

“Tuyết nhi, biểu hiện của ngươi rất tốt, thiếu chút nữa ngay cả nhị ca cũng bị ngươi lừa gạt, hoàn hảo là ta đã biết ngươi giả mất trí nhớ, bằng không còn tưởng rằng ngươi mất trí nhớ thật rồi.” Vân Phi Tần đột nhiên tán dương nói.

Giả mất trí nhớ? Có ý tứ gì? Vân Phi Tuyết sửng sốt, còn không phản ứng lại.

Vân Hạc liền lạnh giọng ngăn cản:“Phi Tần, cẩn thận một chút, phần đông Vương phủ đều là có hiểu biết.” Sau đó hướng về phía nàng nói:“Tuyết nhi, đừng quên nhiệm vụ của ngươi, nhanh chóng động thủ.”

Động thủ? Làm gì? Vân Phi Tuyết không khỏi nghi hoặc:“Người có ý tứ gì?”

Vân Hạc lại hèn mọn nhìn nàng một cái:“Không cần giả với ta, ngươi nghĩ rằng ta và ngươi sẽ tin rằng ngươi mất trí nhớ rồi sao? Đừng quên tính mạng của mẹ ngươi, tính mạng Dạ Phong đều nắm trong tay của ngươi, còn có độc trên người ngươi, nếu trong ba tháng không có thuốc giải, không hề nghi ngờ ngươi sẽ phải chết, tự ngươi giải quyết cho tốt đi.”

Nương? Độc? Vân Phi Tuyết khiếp sợ nhìn hắn? Nàng hoàn toàn lạc hướng rồi, nàng không phải nữ nhi của hắn sao? Có người cha hạ độc chính nữ nhi của mình sao? [Aiz: Gói gọn bốn chữ, Táng tận lương tâm, pachan: chuyện hay còn ở phía sau nữa mừ pé, cứ chuẩn bị sẵn guốc dép để ném Vân lão gia đi là vừa a ]

“Phi Tần, chúng ta đi.” Vân Hạc chính là lạnh ong liếc mắt qua nàng một cái, xoay người liền cùng Vân Phi Tần rời đi.

Vân Phi Tuyết thấy trong mắt hắn là tàn nhẫn, lãnh khốc và vô tình, cùng vừa rồi ở trong đại sảnh hoàn toàn cũng không giống nhau, trong ong dâng lên một cỗ hàn ý, nàng là vướng vào nội tình gì.

Nhiệm vụ hắn làm là cái gì? Mau chóng động thủ? Chẳng lẽ là ám sát Quỷ vương sao? Còn có nàng thật sự trúng độc rồi sao? Vân Hạc là dạng người gì? Thê tử cùng nhi nữ của chính mình lại có thể đối đãi như thế?

——– Hết chương 73-77————–

7 responses to “Nghiệt Yêu- Chương 73-77

  1. giut tem

  2. Oa liền một lúc 4 chương a, thanks nàng.

  3. Happy New Year nang
    ta cho mai.. lam may ngay nay di doc ke =p

  4. thanks !

  5. Thanks Gà & Aiz

  6. suonng wa, phai chi lan nao cung dc doc 1 luc nhiu chap nhu vay hem….

  7. Thanks

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s