Nghiệt Yêu- Chương 132


Chương 132 : Không có từ “không may”

edit: troixanhmaytrang

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

Bọn họ vừa quay đầu lại, liền thấy Tiêu Nam Hiên đứng ở cửa, con ngươi đen sắc bén nhìn bọn họ.

Nam Cung Thiên rất nhanh buông nàng ra , sau đó thối lui đến một bên, tất cung tất kính hành lễ nói:“Nô tỳ tham kiến Vương gia.”

Nha, tiểu tử bắt chước cử chỉ thật giống, Vân Phi Tuyết nhịn cười , nhìn hắn đang đứng ngoài cửa, thực tự nhiên tiếp đón:“Ngươi đã trở lại.”

“Ân.” Tiêu Nam Hiên lên tiếng, liền hướng trong phòng đi đến, mâu quang thẳng tắp dừng ở trên người Nam Cung Thiên .

Vân Phi Tuyết vội vã đến trước mặt hắn che Nam Cung Thiên lại , sau đó phân phó nói:“Ngươi đi xuống trước đi.”

“Thị, Vương phi, nô tỳ cáo lui.” Nam Cung Thiên hành lễ xong lui ra ngoài.

“Đứng lại.” Tiêu Nam Hiên đột nhiên ra lệnh.

Vân Phi Tuyết ngẩn ra, chẳng lẽ hắn phát hiện dị thường rồi?

Nam Cung Thiên thân mình cứng đờ, sau đó xoay người lại đến:“Vương gia còn có gì phân phó?”

“Nếu thật vất vả mới vào được đây , sao không uống chén trà rồi hẳng đi ? Lần trước ngươi xuất thủ cứu Triệt nhi cùng Vương phi, bổn vương còn còn chưa cảm tạ ngươi , Nam Cung Vấn Thiên.” Tiêu Nam Hiên khóe môi mang theo bí hiểm đạm cười, ngồi xuống,  sau đó rót ra hai chén trà.

Vân Phi Tuyết liếc hắn một cái, biết hắn đã phát hiện rồi, bất quá, nàng cũng không muốn giấu diếm, nhìn Vấn Thiên nói :“Tiểu tử, ngồi xuống đi.”

“Vương gia tự tay châm trà, người khác muốn uống cũng uống không được, ta đương nhiên từ chối thì bất kính.” Nếu bị xuyên qua, hắn cũng không cần giả dạng nữa , sau đó ngồi xuống , bưng chén trà uống một ngụm :“Vương gia, quả nhiên lợi hại, liếc mắt một cái liền nhìn ra thuật dịch dung của ta, nhưng mà , Vương gia không cần cảm tạ ta, ta là vì cứu tỷ tỷ, không phải bởi vì nàng là Vương phi của ngươi .”

“Tỷ tỷ? Bổn vương rất ngạc nhiên, thiếu bang chủ của Cái Bang cư nhiên hội kêu nàng tỷ tỷ, có thể giải thích một chút nghi hoặc này của bổn vương không ?” Tiêu Nam Hiên mâu quang nhìn hắn, làm cho người ta nhìn ra hắn suy nghĩ cái gì?

Kỳ thật, Long Phi đã sớm nói qua cho hắn biết, thiếu niên ngày hôm đó là thiếu bang chủ của Cái Bang – Nam Cung Vấn Thiên, nhưng lại tra không ra hắn cùng Vân Phi Tuyết có quan hệ gì? Vì cái gì kêu nàng là tỷ tỷ? Vốn đang hoài nghi Vân Hạc có cùng Cái Bang cấu kết hay không , kết quả cũng chứng minh, Vân Hạc cùng Cái Bang căn bản không có gì quan hệ, nhưng khi nhìn thấy thâm tình lo lắng thân thiết của Nam Cung Thiên , hắn cùng nàng quan hệ nhất định không tầm thường, hắn suy nghĩ thật lâu, tìm mãi không ra đáp án.

“Vương gia, ngươi lo lắng quá nhiều , ta cùng tỷ tỷ ngẫu nhiên quen biết, ta gọi là nàng tỷ tỷ, chính là đơn thuần vì thích nàng, ở trong mắt ta, nàng không phải Vương phi, không phải Vân gia tiểu thư, chính là tỷ tỷ của ta, ở trong mắt nàng , ta cũng không phải  là thiếu bang chủ của Cái Bang, chỉ là một đệ đệ, cũng có thể nói chúng ta tình ý chỉ là tỷ muội đơn thuần .” Nam Cung Thiên nhìn hắn, hắn tuy rằng vị thành niên, nhưng từ nhỏ đã lăn lộn ở trên giang hồ , Vương gia muốn hỏi cái gì? Hắn liếc mắt một cái là biết liền.

Vân Phi Tuyết đứng một bên tán dương nhìn hắn, hắn cùng Vương gia nói chuyện , thành thục có lễ, đương nhiên là do từ nhỏ lăn lộn ở trên giang hồ huấn luyện ra , nhưng là mỗi lần cố tình cùng nàng làm nũng, thói quen dùng tay gõ ở trên đầu hắn một cái nói:“Tiểu tử, nói không sai.”

“Tỷ tỷ, đau quá.” Nam Cung Thiên bất mãn thêm làm nũng nhìn nàng, chỉ có lúc đối mặt với nàng, hắn mới có thể có vẻ hồn nhiên như thế .

“Đau, vậy nên đánh mạnh một chút, đau đến chết lặng rồi sẽ không đau thôi .” Vân Phi Tuyết biết là hắn giả vờ , làm bộ giơ tay lên cao.

Nam Cung Thiên thân mình vừa chuyển, liền trốn được ở một bên, sau đó mang theo tiếc hận nhìn Tiêu Nam Hiên nói :“Vương gia, tỷ tỷ này cái gì cũng tốt, chính là rất bạo lực.”

“Xú tiểu tử, ta bạo lực rồi làm sao ?” Vân Phi Tuyết mỹ mâu trừng mắt nhìn hắn.

Tiêu Nam Hiên nhìn bọn họ trong lúc đùa giỡn lộ ra tình cảm tự nhiên chân thành tha thiết , hắn tin tưởng lời nói của Nam Cung Thiên, bọn họ chính là một loại đơn thuần tình ý.

“Tỷ tỷ, bộ dáng của ngươi giống như cọp mẹ, người ta nhìn phải sợ.” Nam Cung Thiên lấy tay vỗ ngực, ra dáng sợ hãi, nhưng mâu trung lại đều là trêu đùa.

“Nam……. Cung… Vấn … Thiên.” Vân Phi Tuyết cắn răng mâu quang hung ác trừng mắt hắn, cư nhiên dám kêu nàng cọp mẹ, bọn họ hoàn toàn bỏ qua Tiêu Nam Hiên đang ngồi ở một bên .

“Sợ chết rồi, ta nên trốn đi.” Nam Cung Thiên nói xong, liền xoay người nói với Tiêu Nam Hiên:“Vương gia, ta trước cáo từ rồi.”

“Ân.” Tiêu Nam Hiên gật gật đầu, chính mình đột nhiên thực ghen tị cùng với hâm mộ hắn, có thể cùng nàng ở chung như thế .

“Tiểu tử, ngươi phải đi rồi, ta đưa ngươi đi ra ngoài.” Vân Phi Tuyết nói  , dù sao hiện tại cũng không cần cẩn thận che giấu nữa .

Nhìn bóng dáng bọn họ rời đi khỏi phòng, Tiêu Nam Hiên vẫn chưa ngăn cản, nhìn Nam Cung Thiên, hắn giống như thấy được tuổi trẻ của chính mình,…

Vân Phi Tuyết đứng ở cửa vương phủ, vẫn nhìn Nam Cung Thiên rời đi, vừa định xoay người hồi vương phủ, một người vội vàng vội vàng chạy đến chạm vào nàng, trong tay nàng đột nhiên xuất hiện một tờ giấy.

Cuống quít mở ra vừa thấy:“Tiểu thư, mau đến tửu lâu đã gặp lần trước , lão gia đang đợi ngươi.” Do dự một chút, vẫn là xoay người vào phủ, về tới phòng.

“Hắn đi rồi.” Tiêu Nam Hiên nhìn nàng trở về hỏi.

“Ân, ngươi xem thử cái này đi , vừa rồi ở trước cửa vương phủ, có người đưa cho ta.” Vân Phi tuyết cầm tờ giấy đưa cho hắn.

Tiêu Nam Hiên tiếp nhận vừa thấy, mâu quang liền thâm trầm:“Phỏng chừng Vân Hạc muốn gặp ngươi, là bức ngươi mau chóng động thủ.”

“Ta cũng nghĩ như vậy, cho nên ta phải đi, ta đây đi gặp hắn.” Vân Phi tuyết gật đầu, xoay người muốn đi.

“Cẩn thận một chút, vô luận hắn nói cái gì? Ngươi cũng đều đáp ứng.” Tiêu Nam Hiên lập tức nắm lấy tay nàng dặn dò nói.

“Ta sẽ đáp ứng, hắn còn không hội đối ta thế nào?” Vân Phi tuyết nhìn hắn lần đầu tiên lộ ra vẻ quan tâm quang mang, không biết vì cái gì tâm đột nhiên vừa động.

“Ân, bổn vương đưa ngươi đi ra ngoài.” Tiêu Nam Hiên đứng dậy.

“Không cần, ta mang theo tiểu Đào, đi nhanh về nhanh.” Vân Phi Tuyết ngăn cản nói.

“Tốt lắm, bổn vương ở vương phủ chờ ngươi.” Tiêu Nam Hiên dừng lại cước bộ.

Vân Phi tuyết gật gật đầu, xoay người bước đi.

Nàng mang theo tiểu Đào đi tới duyệt đến liền trực tiếp đi vào gian phòng đã gặp mặt lần trước , vẫn giống như lần trước, vừa mới tiến phòng, nàng liền hôn mê bất tỉnh, chẳng qua lần này trong lòng nàng đã có chuẩn bị.

Lúc tỉnh lại, nàng thấy mình vẫn ở phòng tối lần trước, Vân Hạc cùng Vân Phi Tần ngồi ở trước mặt của nàng.

“Tuyết nhi, ngươi tỉnh.” Nhìn đến nàng mở to mắt, Vân Hạc cất tiếng nói.

“Không biết cha lần này tìm ta đến có chuyện gì?” Vân Phi tuyết đứng dậy, ngữ khí ôn hoà nhìn hắn hỏi .

“Tuyết nhi, lần trước Quỷ vương bị thương có phải hay không vì cứu ngươi?” Vân Hạc mở miệng liền trực tiếp hỏi.

“Thị, chính là ta thật không ngờ, cha cư nhiên muốn giết nữ nhi.” Vân Phi tuyết mắt lạnh nhìn hắn, từng đợt tâm lãnh, hắn là loại người gì mà tâm ngoan độc đến thế , ngay cả nữ nhi của mình cũng muốn hại chết.

“Tuyết nhi, cha không muốn giết ngươi, cha là đoán trước , Quỷ vương sẽ ra tay cứu ngươi.” Vân Hạc nói.

Vân Phi tuyết cười lạnh một tiếng:“Đoán, cha dựa vào cái gì để đoán, nếu Quỷ vương không có xuất thủ cứu ta, ta đây không phải hẳn phải chết không thể nghi ngờ.”

“Nhưng là sự thật chứng minh cha đoán trúng, hắn tình nguyện chính mình bị thương cũng xuất thủ cứu ngươi.” Vân hạc không có một chút bất an cùng tự trách nhìn nàng, còn mang theo ý cười vì âm mưu thực hiện được.

“Tuyêt Nhi có nên khen sự đa mưu túc trí của cha hay không .” Vân Phi tuyết trong lòng trung bi ai, trên đời làm sao có một  người cha như thế.

“Tuyết nhi, tốt lắm, sự tình đã qua, không cần phải lặp lại .” Vân hạc tựa hồ có chút tức giận, không kiên nhẫn huy phất tay.

“ Cha có việc gì muốn phân phó cứ việc nói thẳng đi.” Vân Phi tuyết vốn thông minh lại có chừng có mực, nàng vốn cũng không muốn chọc giận hắn.

“Tuyết nhi, hiện tại Quỷ vương đối với ngươi rất là tín nhiệm, ngươi có thể động thủ được rồi, ta cho ngươi  thời gian mười ngày, nếu ngươi chuẩn bị xong , đi đến nơi này chờ ta, ta sẽ tới gặp ngươi.” Vân Hạc nhìn chằm chằm nàng, cuối cùng cũng ra thông điệp cho nàng.

“Ta đã biết, ta sẽ tận lực, nhưng là vạn nhất ta giết không chết hắn làm sao bây giờ?” Vân Phi tuyết đưa ra nghi vấn, việc gì cung không thể nắm chắc trăm phần trăm được.

“Tuyết nhi, ngươi không thể làm cho vạn nhất này xuất hiện, bởi vì không phải hắn chết, chính là ngươi chết, ta tin tưởng Tuyết nhi  của ta chắc chắn sẽ làm được, nương của ngươi cũng đang chờ ngươi trở về.” Vân Hạc âm hiểm ti bỉ uy hiếp nói .

“Ta đã biết, chính là điều kiện cùng  tánh mạng của ta, ta cũng sẽ không làm cho vạn nhất này xuất hiện.” Vân Phi tuyết lạnh lùng theo dõi hắn.

“Vậy là tốt rồi, tốt lắm, ta cho người đưa ngươi trở về.” Vân Hạc vung tay lên.

“Chờ một chút.” Vân Phi tuyết đột nhiên gọi lại hắn.

“Tuyết nhi, ngươi còn có chuyện gì?” Vân hạc nhìn chằm chằm nàng.

“Cha, ngươi vì cái gì lại giúp Thái Tử ? Cho dù hắn ngồi lên ngôi , ngươi không lo lắng hắn sẽ trừ bỏ ngươi sao?” Vân Phi tuyết theo dõi hắn hỏi, vì giúp Thái Tử , hắn tình nguyện hy sinh nữ nhi của mình.

“Này, ngươi không cần phải lo , cha tự biết tính toán , ngươi chỉ cần hoàn thành nhiệm vụ của ngươi là được rồi .” Đôi mắt già của Vân hạc chợt lóe phân phó xong , sau đó liếc một cách ý tứ sang Vân Phi Tần đang ngồi một bên .

Vân Phi tuyết còn chưa kịp mở miệng , đã bị hắn đánh ngất xỉu đi.

 

5 responses to “Nghiệt Yêu- Chương 132

  1. tem. Chào mừng nàng trở về

  2. thk gà! chúc gà và Cung quảng hằng hợp tác cho truyện nhanh ra lò! keke!

  3. thanks Gà nhiu!

  4. thanks nàng

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s