Tuyệt Thế Hôn Quân- Chương 1.1


Tuyệt Thế Hôn Quân

Chương 1.1

Edit: Lazy Home (Ngọc Nhi)

♥♥♥♥♥♥

Lẩm bẩm.

Đây là âm thanh nuốt nước bọt.

Cách Lão Tử! tại sao từ đầu năm tới giờ, thích khách lại suất nhiều như vậy hả trời?

Tề Quốc hoàng đế Tề Tuyên kéo cao trường bào, điểm cao mũi chân, tầm mắt lướt qua  vai thống lĩnh cấm vệ quân Bộ Kinh Vân, muốn cắn nuốt nam tử không che mặt kia,  khuôn mặt ấy như bạch ngọc, tuấn mỹ vô song.

Tề Tuyên nhìn diện mạo hộ vệ của mình cùng thích khách  – Bộ Kinh Vân rất cao, màu da ngăm đen, ngũ quan tục tằng, nhưng ánh mắt màu hổ phách rất tuyệt, một lúc nào đó vô tình nhìn vào lại ngọt giống như mật đường vậy!

Thích khách vóc người vừa phải, độ cao rất thích hợp để ôm, kiễng mũi chân lên là có thể nhìn thấy khuôn mặt tinh xảo, làn da so với đồ sứ tốt nhất còn bóng loáng hơn cả

Thích khách có vẻ hấp dẫn nàng. Tề Tuyên ảo tưởng nếu thích khách đảm đương chức vụ thị vệ bên người, nàng có thể mỗi ngày nhìn hắn, mỗi ngày sờ hắn, mỗi ngày cùng hắn tâm sự…… A, nếu như vậy mỗi ngày đều phi thường tuyệt vời nha!

“Hôn quân, nạp mạng đi!” Thích khách giận dữ kêu.

“Bắt thích khách!”

“Bảo hộ Hoàng Thượng!”

Một đội quân cấm vệ quân tiến đến, bao vây thích khách.

Tề Tuyên ở phía sau Bộ Kinh Vân, nhìn xuống, người càng lúc càng đến nhiều, nàng không thể nhìn rõ mặt thích khách!!

Cút ngay! Nàng ở trong lòng kêu lên. Bằng vào võ công của thiên hạ đệ nhất Bộ Kinh Vân, có người giết được nàng sao? Thích khách đến cũng chỉ có thể đùa giỡn múa vài đường kiếm mà thôi, để cho người ăn no rỗi rãi như nàng thưởng thức, không cần một đống người chạy đến làm vướng bận.

Thích khách đột nhiên nhảy lên, trường kiếm vung lên tựa như tuyết quang “Cẩu hoàng đế…” thanh âm kia vang lên thê lương như tiếng quỷ khóc trong đêm.

Tề Tuyên nhảy dựng lên, lùi lại hai bước, chân đạp phải trường bào, thiếu chút nữa ngã chổng vó.

Hộ vệ đứng trước nàng là Bộ Kinh Vân mày rậm khẽ nhíu lại, cánh tay vươn ra che chở cho Tề Tuyên đứng vững.

“Tất cả đều dừng tay!” Hắn hạ lệnh cho thị vệ lui xuống, khóa tiền từng bước, hai tay lần lượt thay đổi, chưởng phong gào thét như sấm.

“Thủ hạ lưu tình.” Tề Tuyên thấp giọng nói.

Bộ Kinh Vân mày rậm lại nhíu, mặt trầm như thiết, phi thân về phía trước đánh ra hai chưởng, một chưởng đánh rơi trường kiếm trong tay thích khách, một chưởng đem thích khách đánh bay ra ngoài, rơi xuống đám cây cối trong ngự hoa viên.

“A!” Tề Tuyên không đành lòng hô nhỏ, cước bộ vừa nhấc, đuổi theo hướng thích khách bay ra, dậm chân giận dữ  “bạo…”

“Hoàng Thượng.” Bộ Kinh Vân dời bước ngăn trở nàng, một tia truyền âm thẳng vọng vào lỗ tai nàng “Thỉnh tự trọng.”

Thanh âm của hắn trầm thấp chứa đầy uy lực, trực tiếp lọt vào tai nàng, làm cho đầu của nàng ong ong giống như bị sét đánh….

Tề Tuyên choáng váng cả người, ngã vào trong lòng Bộ Kinh Vân.

Thân thể hắn chấn động. Vòng eo thật mềm mại a, nàng giả làm hoàng đế tuy đã muốn mặc hơn mười tầng quần áo để che dấu thân thể nữ nhi, nhưng dù thế nào thì tay chân nàng vẫn thật mềm mại, giống như nhành liễu xanh mỏng manh.

Aiz~~đó là một câu chuyện xưa nào đó….

Tề Quốc tiên hoàng khi còn là một thái tử đã lợi dụng vũ dũng xưng thế, hắn thống lĩnh quân sĩ Tề Quốc nam chinh bắc phạt, hơn ba mươi năm qua chưa từng thất bại.

Nhưng chiến tranh khó tránh khỏi thương vong, trong trận chiến thứ 318 năm đó, trong thời điểm thắng lợi ngập tràn ấy, một mũi tên bắn lén đã cướp đi sinh mệnh của hắn, trụ cột Tề quốc vì thế ngã xuống.

Một năm sau, Tề Quốc lâm vào nội chiến, các vị vương gia, quyền thần tranh giành hoàng vị đến máu chảy thành sông, từng là một thiên hạ đệ nhất cường quốc lại cứ như vậy trở thành tứ phân ngũ liệt. Mười năm ấy, phảng phất trong nhân gian toàn mùi vị chết chóc, tang thương … Trong những năm đó, rất nhiều người  hoài niệm về khoảng thời gian phồn hoa hưng thịch đã trôi qua, ngày ấy, mỗi người dân Tề Quốc đều kiêu ngạo mà nhắc đến, người dân ai ai cũng đều có cơm ăn, áo mặc, có một ngôi nhà ấm áp, so với bây giờ…thiết huyết bay tán loạn, thật sự chính là một loại hạnh phúc.

Vì thế những người có học đều đi khắp nơi kêu gọi, dân chúng khiêng cuốc nhất nhất hưởng ứng, giang hồ thống nhất một lòng, thành lập nghĩa quân lấy tên là Nghĩa Dũng, thay trời hành đạo.

Không ai tin tưởng rằng nghĩa quân sẽ thắng, triều đình thất bại. Nhưng cuối cùng, bọn họ đã đánh thắng oanh liệt, chư hầu đều thất bại thảm hại… để lại một ngai vàng trống không…ai là người xứng đáng ngồi vào vị trí kia?

Đề cử tân hoàng? Những kẻ muốn ngồi lên ngai vàng nhiều vô kể, nhưng người thật sự được lòng dân chúng trong htiên hạ thì lại rất ít ỏi. Nghĩa quân Nghĩa Dũng cẩn trọng   thương lượng, vẫn cho rằng tiên hoàng là vị hoàng đế tốt nhất, nếu hắn đã chết, vậy cứ đưa huyết mạch của hắn lên tiếp tục trị vì giang sơn.

Tiên hoàng tại vị mười lăm năm, hậu cung ba nghìn giai lệ, muốn tìm một người con nối dòng hẳn là không khó, nhưng…đó lại là vấn đề khác!

Tiên hoàng sống trên chiến trường nhiều hơn là hoàng cung, hoàn toàn không có người con nào,  kết quả khi đất nước nổi lên nội chiến, biết chính mình không còn sống được bao lâu nữa, hậu cung không có lấy một bóng hoàng tử, công chúa, chỉ có ba phi tần đang mang long thai là hoàng hậu, Diễm qúy phi và Hiền phi.

Thảm hại hơn là  Tề Quốc nội loạn mười năm, cung đình thì bị hủy, tông miếu thì bị thiêu. Những gì có hơn mười năm trước đó giờ chỉ còn là phế tích.

Mọi người tìm hơn một năm trời mới tìm được Diễm quý phi cùng một cô gái tên là Tề Tuyên. Nữ tử không thể kế thừa vương vị, hẳn nên đi tìm huyết mạch khác của tiên hoàng, nhưng trời đất bao la, muốn tìm- thật sự chính là mò kim đáy bể!

Quốc gia không thể vô chủ ắt sẽ sinh loạn, ngày xưa Nghĩa Dũng quân nhiều người mưu trí, đương kim Thừa tướng Lí Hữu Hợp chỉ có thể tạm thời đưa Tề Tuyên ngồi lên ngai vàng, trước giành lấy thời cơ, đợi cho quốc gia ổn định. Đến lúc đó, sẽ phái người có năng lực truy tìm huyết mạch khác của tiên đế.

Vì thế Tề Tuyên ngồi trên ngôi vị hoàng đế. Nàng không có thực quyền, đại sự trong triều quan văn thì có Thừa tướng Lí Hữu Hợp, quan võ có đại tướng quân Chu Bằng, trong ngoài hoàng cung còn có võ lâm minh chủ Bộ Kinh Vân chủ trì (MN: xin hỏi Vân ca Nhiếp Phong kk hiện giờ ở nơi nào? =)) ), nàng chỉ là một “ông vua” bù nhìn mà thôi!. Đương nhiên, có nhiều chuyện mọi người cũng hỏi qua ý kiến của nàng một chút, nhưng cũng chỉ là hỏi- một- chút- mà- thôi!

6 responses to “Tuyệt Thế Hôn Quân- Chương 1.1

  1. Đừng hỏi ta sao bế quan mà vẫn bon chen

  2. hô hô^^ dạo này ta cũng lười mà^^ toàn đi hóng hớt bon chen =))

  3. chậc, lại hụt tem, mấy nàng nhanh chân qua, truyện mới này có êể hay à nha, đặt gạch, hóng Ngọc nhi a

  4. =)) nàng cứ từ từ mà hóng nha^^ ta cũng lazy lém à =))

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s