Tuyệt Thế Hôn Quân- chương 1.3


Tuyệt Thế Hôn Quân

chương 1.3

Edit: Lazy Home (Ngọc Nhi)

♥♥♥♥♥♥

Nàng có thể đọc kinh văn, viết sách  trị quốc, còn quyền cước ư? Cho nàng xin đi. Hắn thật sự không hiểu, phụ vương của Tề Tuyên  – tiên hoàng Tề Quốc vũ dũng cái thế, như thế nào sinh ra một đứa con như vậy?

Tề Tuyên giơ chân, thở phì phì.“Đừng tưởng rằng ta không nhìn ra ánh mắt của ngươi đang khinh thường ta, như thế nào? Ta sẽ không học võ công, không rành võ sẽ chết sao? Ta xem sách một lần là không bao giờ quên, còn ngươi đọc hơn mười lần mới nhớ, ta cảm thấy đầu ngươi hình như toàn là cỏ dại a?”

“Trẫm.”

“Hả?”

“Hoàng Thượng mỗi lần sinh khí quá độ sẽ xưng  ‘Ta’, mà quên xưng ‘Trẫm’.” Vẫn là cái kẻ đoan trang ngay thẳng nghiêm túc kia chỉnh sửa.

Ngẫu nhiên, Tề Tuyên có chút bức xúc, muốn gọi một trăm cung nữ đến, mỗi người cầm một chiếc lông vũ đến trêu ngứa Bộ Kinh Vân, không biết lúc đó hắn còn có thể không bảo trì cái thần thái đoan nghiêm này?

Nàng cố gắng hít sâu, muốn bản thân bình tĩnh lại.“Bộ khanh, Bộ thống lĩnh, trẫm không phải phụ vương, lại càng không phải là nam nhân, từ lúc các ngươi làm cho trẫm nữ phẫn nam trang thì nên biết, trẫm vĩnh viễn cùng võ công vô duyên, trời sinh ta là một nữ nhân yếu đuối như chân tôm!”

“Không sao cả.”

“Ax!?” Nhìn hắn nhún nhún vai, hắn không phải vì vẻ yếu đuối của nàng mà tức giận sao?

“Hoàng Thượng không rành võ thuật cũng không sao, thần sẽ bảo vệ Hoàng Thượng.” Nàng sinh, hắn sinh; Nàng tử, hắn cũng không muốn sống một mình.

“Trẫm không cần ngươi bảo vệ, trẫm muốn khôi phục lại thân phận nữ nhi.” Chuyện này nàng cơ hồ mỗi ngày đều cùng Bộ Kinh Vân đề cập một lần.

“Ngai vàng là của ngươi, Lí thừa tướng cùng Chu tướng quân bức trẫm ngồi lên, lúc trước các ngươi nói chỉ cần tìm được con của Hoàng hậu hoặc Hiền phi, trẫm liền thoái vị, nay đã là mười năm, các ngươi cũng không tìm được hai đứa trẻ kia, rốt cuộc muốn ta làm hoàng đế bao lâu nữa?”

Bộ Kinh Vân trước sau như một trầm mặc.

“Ta đang nói chuyện với ngươi !” lửa giận của nàng đang cháy rực trong lòng.

Cuối cùng, nàng khống chế không được lửa giận, vừa tức giơ chân, so với lúc trước còn kịch liệt hơn vài lần, áo choàng vì không có đai lưng mà dần dần rộng mở.

“Ngươi câm điếc à? ”

Hắn mày rậm căng thẳng, có một chút xúc động muốn đem áo choàng của nàng thoát càng nhanh càng tốt. Tuy rằng nàng mặc rất nhiều quần áo để che dấu  thân thể mảnh khảnh, cho dù đem áo choàng cởi ra, cũng là tấc phu dấu diếm,  nhưng hắn vẫn là nhìn chằm chằm vào cổ áo được thiết kế phi thường chướng mắt.

“Bộ! Kinh! Vân! ” Nàng cắn răng, không, nàng muốn cắn hắn một ngụm, nhưng dáng người hắn cao lớn tráng kiện thế kia…… Quên đi, mặc dù nàng dùng hết khí lực toàn thân, cũng không làm hắn động đậy được, nàng nhẫn.

“Dù sao Tề Quốc cần chính là một vị vua bù nhìn, mọi việc đều có ngươi, Lí thừa tướng cùng Chu tướng quân làm chủ, không phải cứ định là trẫm, các ngươi sao không tìm những người khác làm thế thân? Tỷ như Tiếu Mộng, thay long bào rồi ngồi vào ngôi vị hoàng đế cũng giống nhau cả thôi, buông tha ta đi!”

“Tiếu Mộng không phải là cốt nhục của tiên hoàng .” Hắn nắm chặt tay, cố nén giận, giúp nàng định lại ngoại bào

Tề Tuyên cười nhạo.“Các ngươi muốn cốt nhục của tiên đế làm gì? Cho hắn xử lý chính sự? Các ngươi yên tâm sao?”

Có lẽ, mười đó bình định thiên hạ, thủ lĩnh Nghĩa Dũng quân đều là một lòng vì nước, nhưng mười năm chìm trong quyền thế, nàng không tin còn có ai có thể buông tha lợi ích của chính mình, đem quốc gia đẩy lên hàng đầu.

“Không cần đem nhân tính nghĩ lệch lạc như vậy?”

Ngón tay mảnh khảnh của nàng chỉ vào mũi hắn.“Vậy ngươi nói nếu như ta cắt chức thống lĩnh Cấm vệ quân của ngươi, cho ngươi làm một tên khất cái (ăn mày), ngươi cam nguyện sao? Nghĩ xem nha, không còn chỉ huy mấy vạn người,  không có tiền, không quyền, không thế, cái gì cũng đều không có, ngươi còn muốn dựa vào một đôi tay đổi lấy ba bữa cơm, cái loại cuộc sống này thực vất vả lắm a!”

“Người giang hồ cho tới bây giờ đều là dựa vào hai tay kiếm ăn!.”

“Ngươi bây giờ còn kêu là người giang hồ sao?” Ngay cả nàng là Hoàng đế đều nằm trong tay hắn, hắn hẳn chính là Thái Thượng Hoàng a!

“Thần cho tới bây giờ đều là người giang hồ.”

“À!, mặc quan bào nhị phẩm , thống lĩnh cấm vệ quân là người giang hồ.” Nàng không thể ngồi nói chuyện với hắn thêm một chút nào nữa, nếu còn nói, nàng sợ sẽ hộc máu mà tức chết.

Nàng quắc mắt xoay người, chuẩn bị hồi tẩm cung, từng bước thô lỗ sải dài, làm cho trường bào hoàn toàn rộng mở.

Bộ Kinh Vân mau lẹ tới gần nàng, thay nàng giữ lại trường bào, ngũ quan cứng rắn, giống như toà băng sơn vạn dặm quanh năm lạnh lẽo.

“A!” Nàng nhảy dựng lên, cả người đổ về phía sau.

Hắn một tay nắm thắt lưng của nàng, tay kia thì vẫn kéo nhanh cổ áo trường bào che lại, trên gương mặt không một chút thay đổi, tảng băng lạnh tanh làm cho nàng cảm giác phẫn nộ lại thêm chút chấn kinh.

“Ngươi làm gì?” Nàng đứng vững, dùng sức đẩy ra hắn.

Hắn không nói lời nào, vẫn bình tĩnh kéo lại áo cho nàng.

Tề Tuyên nắm bàn tay lại, siết chặt, nhịn không được một quyền đánh vào ngực hắn, cảm giác tay rất đau đớn a…

“Không có người gọi ngươi thay trẫm mặc quần áo, không cần đưa sắc mặt cho trẫm xem. Ngươi chịu không nổi trẫm, sao không phái những người khác đến bảo hộ trẫm?” Nàng một bên kêu, một bên phủi tay.

“Không có.” Hắn lại nhíu mày, nhìn tay nàng từ từ đỏ lên, ánh mắt màu hổ phách nhất thời dao động.

“ách?” Tim nàng đột nhiên đập loạn một lúc lâu, sau khi hoàn hồn, nàng cắn răng: “Bộ Kinh Vân, ngươi không phải là không biết nói chuyện, trên thực tế, tài ăn nói của ngươi rất tốt, câu nào cũng làm trẫm chống đỡ không được, cho nên…không cần luôn nói ngắn gọn như vậy!”

“Không có đổi sắc mặt.” Chung quy, hắn kéo tay nàng xuống, vận công xóa đi mảng đỏ trên tay nàng

Nàng là hoàng đế, hắn là hộ vệ, dù cho nàng là giả, nhưng nếu những việc này còn xảy ra, hắn nhất định sẽ làm tròn bổn phận của mình.

“Ngươi không đổi sắc mặt, vậy bộ mặt đông cứng vừa rồi là chuyện gì xảy ra?” Nàng kích động giơ chân, nhảy dựng, trường bào mới kéo lại cho ngay ngắn giờ lại buông ra.

Hắn cưỡng bức tâm tình chính mình phải bình tĩnh, hai chân không chịu khống chế, hắn bước dến trước mặt nàng, vừa muốn giữ lại vạt áo cho nàng…

“Không nên đụng ta!” Gân xanh trên trán nàng hiện lên.

Hắn nhăn mày, kêu to:“Tiếu Mộng, hầu  hạ Hoàng Thượng thay quần áo.”

Trữ Tiếu Mộng lại bay ra, lại cái kiểu bay chậm rì chậm rịch nhưng rất quỷ dị.

Tề Tuyên hoảng sợ, cả người dần thụt lùi lại, cách Trữ Tiếu Mộng rất xa, nhưng trường bào rộng thùng thình trên người nàng tự nhiên rơi xuống.  Nàng vĩnh viễn không thể quen với hành vi Trữ Tiếu Mộng đột nhiên rời đi rồi lại xuất hiện, nó rất quái dị.

Bộ Kinh Vân lập tức xoay người, hung ác trừng mắt nhìn thái giám, cung nữ trong Phượng Nghi cung.

“Toàn bộ lui ra ngoài.” Hắn không thể chịu đựng được Tề Tuyên xinh đẹp tiết lộ thân phận cho bất kì kẻ nào. Cho nên, trừ bỏ hắn cùng Trữ Tiếu Mộng, bên Tề Tuyên không có bất kì cung nữ, thị vệ nào.

Mà Trữ Tiếu Mộng có thể lưu lại, chỉ có một nguyên nhân ─ nàng là người rất ghét chõ mõm vào chuyện của người khác, dung mạo của Tề Tuyên có thể lọt vào mắt nàng, nhưng không lọt được vào tâm của nàng.

4 responses to “Tuyệt Thế Hôn Quân- chương 1.3

  1. xin thêm kái têm =)))))))

  2. bạn Hà này nhah thật đấy!!!
    Phog bì!!
    thanks gà

    • hé hé ^^!
      tại mọi ngừi nhường thui =))
      chậc : đính chính : Ngọc nhi edit tr này naz ^^!
      thanks all ~^^~

  3. Truyện hay, thanks nàng!
    Hic, cứ chậm chân mất tem hoài ><"

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s