Chí Tôn Đào Phi – Chương 11


Chương 11: đêm động phòng hoa chúc

Edit: Lazy Home * Hà Đoàn *

            Thương Diễm Túc  rốt cục từ trên môi của nàng rời đi, nhìn cánh môi đã tái nhợt không còn chút huyết sắc của nàng, trong mắt kim quang lóe ra, tựa hồ  như có chút đau lòng, không khỏi cúi đầu ở trên môi của nàng khẽ hôn vài cái.

            Lãnh Thanh Nghiên đem  mặt muốn tránh đi,  tay vẫn như cũ để ở trước ngực của hắn, nhíu mày nói: “Rốt cuộc ngươi muốn thế nào?”

             Sau khi bị phát hiện, Lãnh Thanh Nghiên cũng không tính lại tiếp tục  nhân nhượng xuống vì lợi ích toàn cục, tuy rằng nàng biết làm như vậy  sẽ chọc giận Thương Diễm Túc, nàng có thể sẽ chết không  chỗ chôn, nhưng  như vậy thì sao?

            Xuyên qua đến  thời không mạc danh kì diệu (không hiểu làm sao?) này, mới ra sinh ra đã trở thành cô nhi, nàng nhịn, dù sao kiếp trước cũng là cô nhi, nơi này chính là  thiếu một đệ đệ mà thôi.

              Trước khi ba tuổi, đối mặt với hết thảy ánh mắt khác thường của Mộc gia,  lời nói, nàng cũng nhịn, dù sao đối với thế giới này, nàng không có chút yêu thích nào.

            Ba tuổi, Mộc Kiệt  không chút để ý thân tình đem nàng đưa vào phòng tối, nàng vẫn là nhẫn, coi như đây là một loại rèn luyện, năng lực của nàng quả thật rất mỏng manh.

             Thời điểm bảy tuổi, bị Mộc Thiên Dao khắc trên mặt một đoá hoa,  lại bị đưa vào ngục luyện, nàng tiếp tục nhẫn, nàng biết cho dù có phản kháng cũng không  được gì, chỉ làm chính mình gặp phải đau khổ lớn hơn nữa, thậm chí ngay cả  cơ hội sống sót cũng không có.

             Bên trong ngục luyện ba năm, nói thật,  đó là ba năm nhẹ nhàng nhất từ khi nàng đến thế giới này, tuy rằng  bên trong ngục luyện nhiều nguy hiểm, nhưng là nàng lại có thể thực chuyên tâm tu luyện,  nâng cao thêm năng lực của mình.

             Từ bên trong ngục luyện đi ra, trở thành tử sĩ, cơ hồ mỗi ngày đều phải đối mặt  với giết chóc cùng máu tươi,  thậm chí mười tám người bên trong ngục luyện đi ra cùng nàng đều chết đi, nhưng nàng đều không có biểu hiện ra một chút khổ sở nào, nàng biết nàng phải tiếp tục nhẫn lại.

             Lạnh lùng của nàng, cơ hồ không hề  có chút tình cảm của con người, làm cho Mộc Kiệt thực vừa lòng, hắn thật sự nghĩ đến,  dưới sự bồi dưỡng của Mộc gia, nàng hoàn toàn trở thành cỗ máy giết người không chút tình cảm, tuy rằng  lúc trước hắn còn nghĩ muốn đem vết nhơ này của Mộc gia xoá sạch đi.

            Mộc Kiệt  làm cho nàng thay thế  Mộc Thiên Dao cùng người bỏ trốn gả cho Thương Diễm Túc, nàng không có gì phản kháng, thậm chí tại  thời điểm kia, còn âm thầm lên kế hoạch, có lẽ, đây là một  cơ hội tốt thoát ly khỏi Mộc gia,  cho dù bên trong Lạc vương phủ có lẽ so với Mộc gia càng thêm nguy hiểm,  nhưng nàng thuỷ chung cảm thấy đây là một cơ hội tốt.

            Chính là, Thương Diễm Túc dĩ nhiên là sớm cũng đã biết nàng căn bản là không phải Mộc Thiên Dao, chân chính Mộc Thiên Dao đã sớm cùng người bỏ trốn,  như vậy rốt cuộc hắn là đang suy nghĩ cái gì đâu?

            Hành động của hắn đối với nàng, làm cho nàng cảm giác được đáy lòng một mảnh lạnh lẽo,  người này, thật sự là rất nguy hiểm, nàng lại hoàn toàn  nhìn không thấu hắn, nàng thậm chí bắt đầu hoài nghi,  đây rốt cuộc có phải là một cơ hội để nàng thoát ly khỏi Mộc gia, hay mặt khác lại là một cái lồng giam càng thêm chặt chẽ? Hoặc là nói, chờ nàng thoát ly khổi Mộc gia, cũng là  bước vào bên trong Lạc vương phủ?

            Càng  nghĩ như vậy, Lãnh Thanh Nghiên cơ hồ bắt đầu có điểm tuyệt vọng, nàng biết muốn sinh tồn ở thế giưới này  thật sự thực khó khăn, nhất là nàng giờ phút này thế đan lực bạc( thế lực thì không có , sức lực thì yếu kém),  thời điểm này lại gặp phải quái vật lớn như vậy. Cho dù có  đem toàn bộ năng lực của mình ra, cho dù có người  nguyện ý đi theo nàng, nhưng là,  tất cả đều cần có thời gian cùng cơ hội.

            Thương Diễm Túc lẳng lặng nhìn nàng, trên mặt hắn lạnh lùng, trong mắt kia biến ảo thần sắc, khinh nhíu hạ mi, trong mắt hiện lên một tia phức tạp, sau đó đột nhiên xoay người không hề tiếp tục đặt ở  trên thân thể của nàng.

            Tầm mắt  đảo qua trên mũ phượng,  thời điểm nhìn thấy một bức rèm ở dưới thân Lãnh Thanh Nghiên, không khỏi sửng sốt một chút,  sau đó vào thời điểm Lãnh Thanh Nghiên rời đi sự chú ý, hắn cũng là đột nhiên đem nàng chuyển mình lại,  trong tiếng kinh hô của nàng, “Tê kéo” một tiếng,  quần áo của nàng bị xé rách.

            Lãnh Thanh Nghiên muốn xoay người, nhưng là Thương Diễm Túc  ssem một tay nhẹ nhàng đặt lên vai của nàng, trực tiếp khiến cho nàng không thể động đậy.

             Đối với việc dễ dàng bị Thương Diễm Túc áp chế khiến cho nàng thực để ý, quay đầu nhìn hắn, trong mắt có dày đặc sát khí, “Thương Diễm Túc, ngươi rốt cuộc muốn thế nào? Ngươi đừng. . . Hừ!”

             Không muốn nói tiếp, Lãnh Thanh Nghiên lại là chỉ hừ một tiếng, Thương Diễm Túc ngẩng đầu nhìn bộ dáng nhíu mày nhịn đau của nàng, cũng là nhịn không được một trận nhíu mày, kia vốn là lạnh như băng  thanh âm không có chút tình cảm càng lạnh như băng: “Vì sao không nói?”

            Tay hắn đặt trên lưng nàng xoa đi những vết máu, đó là  do bức rèm che hình thành ở trên lưng của nàng, nhớ tới  lực lượng vừa rồi khi ngã xuống, lại nhìn đên chỗ xương sống có điểm đỏ, Thương Diễm Túc khóe miệng càng rủ xuống vài phần.

            Bất quá làm nhìn đến biểu tình nhẫn nhịn của Lãnh Thanh Nghiên  ,  lực trong tay hắn nhưng thật ra có điểm mềm nhẹ, hắn biết, xương sống bị thương, là thực phiền toái, may mắn hạt châu kia không phải là lớn.

            Lãnh Thanh Nghiên hé miệng nhìn hắn, không hiểu còn có chút buồn bực, nói: “Ngươi  đâu có cho ta cơ hội nói chuyện!”

              Thương Diễm Túc nghe vậy khinh chọn hạ mi, Lãnh Thanh Nghiên còn lại là trực tiếp đem mặt  tránh ra, im lặng ghé vào giường khiến cho trên lưng giảm bớt đau nhức, cũng không quản  phấn lưng đang lộ ra trước mắt Thương Diễm Túc . Chính là lộ lưng mà thôi, cũng không phải chuyện tình gì to tát.

            Thương Diễm Túc lại nhìn nàng trong chốc lát, sau đó đột nhiên đứng lên,  đến bên cạnh tủ lấy ra một cái bình sứ, lại lần nữa đi về tới bên giường.

             Thời điểm nút bình sứ được mở ra, Lãnh Thanh Nghiên liền nghe thấy được một cỗ  mùi thơm kì dị thơm ngát, điều này  không khỏi làn cho tinh thần của nàng rung lên, đồng thời cũng càng thêm rõ ràng cảm giác  đau đớn trên lưng.

            Đổ ra  một chút chất lỏng xanh đậm bên trong bình sứ lên trên lưng nàng, sau đó Thương Diễm Túc thân thủ nhẹ nhàng đem chất lỏng đó xoa nhẹ trên lưng nàng, động tác đúng là thần kỳ ôn nhu, thậm chí ngay cả khóe miệng, đều chậm rãi cong lên một cái độ cong. Hắn nghĩ tới câu nói vừa rồi của nàng, còn có  biểu tình tức giận kia, hắn thích nhìn  thấy những  biểu tình không phải lạnh băng đạm mạc kia của nàng.

            Đau đớn được giảm bớt, Lãnh Thanh Nghiên cũng  dần dần thả lỏng người,tay Thương Diễm Túc  thực mềm mại, ở trên lưng nàng khinh xoa, điều này làm cho nàng cảm giác thực thoải mái, thật sự thực thoải mái, liền giống như có người giúp nàng mát xa, làm cho nàng nhịn không được  cụp ánh mắt, lại muốn đi ngủ.

             Tiếng thở đều đều kia làm cho tay Thương Diễm Túc dừng lại một chút, tầm mắt dời  đến dung nhan an ổn ngủ của nàng, Thương Diễm Túc khóe miệng run rẩy vài cái, rất muốn đem nàng làm tỉnh lại, đêm nay, hình như là đêm động phòng hoa chúc, hắn nhưng là một chút đều không có tính buông tha cho  một khắc đêm xuân đáng giá ngàn vàng này.

            Nhưng là, nàng đang ngủ, còn bị thương, bởi vì hắn không cẩn thận.

            Thương Diễm Túc cúi đầu  nhìn một đám sưng đỏ trên lưng của nàng,  tay lại tiếp tục tại kia khinh xoa, chất lỏng xanh đậm toần bộ đã được hấp thu, nhưng là hắn cũng không có vì vậy mà dừng lại động tác.

            Đương nhiên, đối với vết thương trên môi Lãnh Thanh Nghiên  , Thương Diễm Túc nhưng là nửa điểm đều không có tự trách, đó là bởi vì nàng lúc  trước chọc giận hắn.

            “Ba!” Ngọn nến  cháy đến giọt cuối cùng,  sau khi ánh ra mấy tia lửa rồi tắt ngấm, mà sau đó Thương Diễm Túc  cũng từ mép giường đứng lên,  nhẹ nhàng đem mũ phượng cùng gả y trên người Lãnh Thanh Nghiên lấy ra, đồng thời  cũng đem gả y trên chính người mình, ách không, là hỉ phục cởi ra, chỉ  còn lại lớp áo lót. (HĐ: chẹp! anh lú rùi =)))

            Cẩn thận đem Lãnh Thanh Nghiên ôm lấy,  nhẹ nhàng buông rèm bên giường, mà hắn cũng đã ở bên cạnh nàng nằm xuống, hơn nữa còn  với tay  đem nàng ôm vào trong ngực.

18 responses to “Chí Tôn Đào Phi – Chương 11

  1. có ve?moi. ng dag hung’ thu d0c. NY nen chua co’ may’ ai doc.tr ne >.< nv ckih' cua?tr ne cug~ ca' tinh lam ma :p

  2. Ôm mỹ nhân ngủ a. Anh sướng gần chết còn làm bộ. Tks Gà, mà sao nàng tự giật tem vậy?

  3. chẹp !!!
    tr này hay mừh sao ko thấy ai đọc zậy T^T

  4. đọc thì có đọc nhưng ko biết comt nói gì bây giờ a

  5. Thay nguoi ta bi thuong rui thi anh moi diu dang duoc mot chut ! Ba dao qua xa a ! thanks em nhieu !

  6. Thaks pan! Dok nhju uj gjo moj co djp cmt.hj.

  7. chua co dong fong hoa chuc, hjhj, mong cho nhung khong thanh cong, 142 chuong ma, chac cung se bi an thoi! hjhj
    thanks nang

  8. hai nguoi nay dem xuan dang gia ngan vang , vay ma bo lo , uong wa = D
    nghe noi truyen ma co H la minh khoai do nhen*chay nc mieng*
    thanks ban nhieu nhen^^

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s