Chí Tôn Đào Phi – Chương 9


Chương 9:  tân nương tử đi nơi nào?

Edit: Lazy Home ( Hà Đoàn )

            “Ngươi. . . Ngươi là ai?”

            Rốt cục tìm về  được thanh âm của chính mình , hắn đột nhiên nhớ tới cái gì, vội vàng quay đầu ở trong phòng tìm tòi thân ảnh của tân nương tử,  nhưng cũng không nhìn thấy thân ảnh đỏ thẫm ở bên giường, tầm mắt di động, thấy được hỉ phục cùng mũ phượng bị Lãnh Thanh Nghiên tùy ý  đặt ở trên giường.

            Tầm mắt lại một lần nữa dừng lại trên người Lãnh Thanh Nghiên  , chính là giờ phút này,  sắc mặt hắn có chút tái nhợt, sau đó lôi kéo hoàng y cô gái hướng Lãnh Thanh Nghiên thoáng khom người, nói: ” Bái kiến  thất hoàng tẩu.”

            Một tiếng thất hoàng tẩu này,  hắn cơ hồ dùng hết toàn bộ khí lực, sắc mặt cũng  vì vậy mà càng trở nên khó coi, cúi đầu thật sâu, không dám lại nhìn Lãnh Thanh Nghiên.

            Tuy rằng hắn không rõ  về việc của tân nương tử lắm, không biết nàng vì sao lại thay ra một thân gả y, nhưng nếu là không cố ý ,  vị nữ tử trước mắt này,  quả thật chính là tân nương tử thất ca vừa lấy về .

            Hoàng y cô gái nghe được hắn nói như vậy, không khỏi lại một lần nữa mở to hai mắt nhìn, bất khả tư nghị nhìn Lãnh Thanh Nghiên, nói: “Cửu ca, ngươi. . . Ngươi nói nàng là thất hoàng tẩu? Gạt người! Nào có tân nương tử  vừa về phòng đã thay ra gả y, hơn nữa còn mặc thành như vậy?”

            Thương Diễm Hách, cửu hoàng tử Thương Lang quốc  , Cẩn vương, cùng Thương Diễm Túc đều là  con của Lưu hoàng hậu, bất cần đời, cả ngày  chỉ ở một chỗ ăn chơi trác táng, không có muôn vàn tài hoa, lại chính là đem sử dụng ở những việc không đàng hoàng.

            Thương Ngọc Linh,Thập Nhất công chúa của Thương Lang quốc  ,  là con gái của Như quí phi,  mười năm trước Lưu hoàng hậu chết bất đắc kì tử,hai huynh đệ Thương Diễm Túc cùng Thương Diễm Hách  vẫn do một tay Như quí phi chăm sóc mà lớn lên, tự nhiên tình cảm của hai người cùng Thương Ngọc Linh giống như huynh muội bình thường.

            Lãnh Thanh Nghiên nhìn hai người đột nhiên xông tới trước mặt này,  từ trong lời nói của họ có thể đại khái hiểu được thân phận của hai người, tuy rằng nàng bị hạn chế ở trong Mộc gia , còn có nhận giết hại tàn khốc toàn máu, nhưng đối với mỗi một việc trong triều đình, vẫn là có thể biết đến.

            Đang muốn mở miệng cửa tân phòng lại xuất hiện thêm một người, một thân ảnh hồng sắc.

            Thương Diễm Túc ở thời điểm nhìn thấy Lãnh Thanh Nghiên như thế  không khỏi khinh chọn hạ mi, cũng là không nói cái gì đã đem lực chú ý dời đi, nhìn  hai cái thân ảnh đang đưa lưng về phía hắn, lạnh giọng nói: “Các ngươi  nháo đã đủ chưa?”

            Nghe được  thanh âm này,hai người vội vàng xoay người sang chỗ khác, nếu là  bình thường, Thương Diễm Hách nhất định sẽ mang bộ mặt vui cười vô tội,  dùng để tránh khỏi chỉ trích của thất ca, chính là hiện tại, hắn lại chính là cúi đầu, giữ yên lặng.

            Bất quá Thương Ngọc Linh vốn không có suy nghĩ nhiều, nhìn thấy  Thương Diễm Túc đứng ở cửa, tuy rằng vẻ mặt của hắn làm cho nàng cảm giác có  điểm hơi sợ , nhưng nàng vẫn là trực tiếp  đi lên,  sau đó dùng tay chỉ vào Lãnh Thanh Nghiên, nói: “Thất ca,  người này có phải là thất hoàng tẩu hay không?”

            “Bằng không ngươi cho rằng nàng là ai?” Thương Diễm Túc nhìn Lãnh Thanh Nghiên, tuy rằng hắn cảm thấy Lãnh Thanh Nghiên giờ phút này  bỏ xuống lớp trang điểm càng thêm thanh lệ động lòng người, nhưng vẫn như cũ là trong mắt phát lạnh.

            Thương Ngọc Linh cũng không có phát hiện Thương Diễm Túc khác thường, tinh tế đánh giá Lãnh Thanh Nghiên, khó hiểu hỏi: “Kia nàng vì sao đều không có mặc  gả y của tân nương tử đâu?”

            “Này, chỉ sợ cũng phải hỏi chính nàng.”

            Sau đó Thương Ngọc Linh liền chớp ánh mắt, thẳng tắp nhìn nàng, hỏi: “Thất hoàng tẩu, ngươi vì sao  lại làm như vậy?”

            Lãnh Thanh Nghiên vi nghiêng đi mặt, nhìn  đên gả y bị nàng đặt ở trên giường, sau đó thản nhiên nói: ” Gả y kia thực sự rất dày, mặc quá nóng.”

            Sau đó, Lãnh Thanh Nghiên liền nhìn đến khuôn mặt nhỏ nhắn của Thương Ngọc Linh đang khẩn trương, hai tay tạo thành chữ thập đặt ở trước ngực, trừng mắt to vẻ mặt sùng bái nhìn nàng,  giống như gặp đc thần tượng của mình hô quát nói: “Ngô ngô, thất tẩu thật là lợi hại, hảo có cá tính nga, Linh nhi sùng bái muốn chết!”

            “. . .”

            Thương Diễm Hách ngẩng đầu, liền thấy được biểu hiện háo sắc kia của Thương Ngọc Linh ,  khoé miệng không khỏi run run một chút, sau đó thực ngoan đi tới bên cạnh Thương Diễm Túc  , nói: “Thất ca ngươi cũng không nên trách ta a,  Linh nhi chạy vào trước, ta là vì đem Linh nhi  kêu ra ngoài nên mới chạy vào, không cẩn thận mà thôi!”

            Hắn đã muốn khôi phục lại bộ dáng của mình,  mỗi lần vào thời điểm chọc giận thất ca,  trước tiên hắn liền tìm cớ để phủi hết trách nhiệm, chính là hiện tại, hắn cũng là như thế nào cũng không dám lại nhìn Lãnh Thanh Nghiên liếc mắt một cái, cúi đầu nhìn dưới mặt đất, che dấu  trong đáy mắt kia một tia sáp ý.

            Thương Diễm Túc thản nhiên nhìn hắn một cái, sau đó rất nhanh đã đem tầm mắt chuyển về trên người  Lãnh Thanh Nghiên ,  đối với việc nàng tự tiện thay ra gả y  như thế , làm cho trong lòng hắn rất là không thoải mái.

            Chính là  trả lời của nàng, lại làm cho hắn có điểm không biết nên khóc hay cười, quá nóng sao? Ân, xác định rất nóng, mà có thể trước mặt hắn mặt  dùng thần sắc thản nhiên như vậy nói ra, nàng tuyệt đối là  người  đầu tiên, mà Thương Ngọc Linh cũng là để ý điểm này, đối với Lãnh Thanh Nghiên là vô hạn sùng bái.

            Đi tới trước mặt Lãnh Thanh Nghiên  , cúi đầu nhìn xuống nàng, ở góc đọ mà chỉ có một mình Lãnh Thanh Nghiên  nhìn thấy, trong mắt lóe ra hàn quang, nói: “Ái phi cũng biết hôm nay là  ngày gì chứ?”

            Lãnh Thanh Nghiên đạm mạc nhìn lại hắn, im lặng nói: “Hôm nay  chính là ngày  đại hôn của Vương gia.”

            “Như vậy ái phi vì sao lại nhanh như vậy đã thay ra gả y này? Hay là ngươi không muốn gả cho bổn vương?” Thương Diễm Túc là thật tức giận.

            Lãnh Thanh Nghiên cũng là không rõ hắn rốt cuộc là để ý cái gì, nếu đều đã đã biết nàng căn bản là không phải Mộc Thiên Dao, kia tự nhiên cũng sẽ không  phải là Vương phi của hắn, nếu là hắn  bởi vậy mà muốn làm cái gì,  hoặc là kế họach gì của hắn, cùng lắm thì chính là nàng hợp tác,coi như  cảm tạ hắn giúp nàng có cơ hội thoát ly khỏi Mộc gia.

            Vẫn là nói,  hắn thật sự muốn làm gì vào đêm động phòng hoa chúc bất thành này sao?

            Nhìn nàng khinh chọn đôi mi thanh tú, vẻ mặt đạm mạc biểu tình, Thương Diễm Túc trực giác muốn một chưởng  giết nàng đi đâu, không khỏi, sắc mặt càng thêm âm trầm, trong mắt hàn quang cũng là càng tăng lên chút.

            Thương Ngọc Linh trừng mắt to nhìn  hai người giống như tiên nhân kia, sau đó tựa hồ nghĩ tới cái gì, đột nhiên nói: “Thất hoàng tẩu, nếu  bộ dạng hiện tại của ngươi bị người ngoài nhìn thấy, thất ca khẳng định sẽ bị bọn họ chê cười.”

            Lời nói của Thương Ngọc Linh   làm cho Lãnh Thanh Nghiên sửng sốt một chút, sau đó rốt cục hiểu được Thương Diễm Túc vì sao lại lộ ra biểu tình khó coi như vậy, thoáng lui về phía sau từng bước, hướng tới hắn khinh thân thi lễ, nói: “Vương gia thứ tội, thiếp thân nhất thời sơ sẩy, không có lo lắng chu toàn, thiếu chút nữa làm cho Vương gia bị người chê cười.”

            Thương Diễm Túc mày nhẹ nhàng nhảy lên vài cái, ” Hiện tại như vậy, ngươi tính  nên làm như thế nào đâu?”

            “Chỉ cần thiếp thân không bước chân ra khỏi cửa này, tự nhiên sẽ không sẽ bị người khác biết thiếp thân đã  đem gả y thay ra.” Đối với  tự xưng hô này, Lãnh Thanh Nghiên là thực sự phản cảm, chính là tạm thời, còn không  muốn  Thương Diễm Túc  biết được suy nghĩ của nàng, cho dù là vì  mạng nhỏ của chính mình mà suy nghĩ,  trước hết nàng cũng cần đem điểm ấy áp chế xuống dưới đáy lòng.

            Huống chi,  hiện tại bên cạnh còn có hai người không biết nàng không phải là Mộc Thiên Dao đâu!

            Mà trả lời của nàng không chỉ có là làm cho Thương Diễm Túc sắc mặt vừa có điểm tốt lên lại bắt đầu trở nên âm trầm, cũng là làm cho  hai người đứng bên cạnh mở to mắt kinh ngạc nhìn, liền ngay cả  Thương Diễm Hách vẫn đang cúi đầu xuống đất cũng là nhịn không được ngẩng lên nhìn nàng, trong mắt có một tia không hiểu sáng rọi.

            Vốn đang nghĩ đến nàng sẽ nói một lần nữa đem gả y  mặc trở lại, lại không nghĩ được nàng lại có câu trả lời như vậy, Thương Diễm Túc mặt âm trầm,  dùng tay nâng cằm của nàng lên, híp mắt dừng ở nàng, ngữ khí dĩ nhiên là dị thường bình tĩnh, chính là lại mang theo  cảm giác mưa gió sắp đến.

            ” Không phải ái phi vừa rồi là mốn xuất môn bất thành đó chứ?”

            Biểu tình bình tĩnh của Thương Diễm Túc như vậy  ngược lại là làm cho Lãnh Thanh Nghiên trong lòng tràn ngập cảnh giác, trên mặt cũng là vẫn duy trì bình tĩnh, nói: “Vương gia hiểu lầm, ta làm sao có thể muốn xuất môn đâu? Hơn nữa, ta xuất môn tựa hồ cũng không thể làm gì.”

            “Vậy ngươi vì sao thay đổi quần áo?”

            “Mới vừa rồi không phải đã  nói qua rồi sao, bởi vì  gả y kia thực sự là phiền phức và nặng nề,  trời lại thật là nóng , thật dễ đổ mồ hôi!.”

            Lãnh Thanh Nghiên  biểu tình cùng ngữ khí hờ hững, rốt cục làm cho Thương Diễm Túc trên mặt hiện ra một tia thản nhiên sát khí,  tay nắm lấy cằm của nàng dùng thêm chút sức, đột nhiên bị đau làm cho Lãnh Thanh Nghiên nhịn không được khinh nhíu hạ mi, nàng cảm giác được  cằm của nàng cơ hồ sắp bị hắn bóp nát

            Mắt thấy tình huống tựa hồ có điểm không đúng, Thương Diễm Hách vội vàng đi lên trước từng bước, hướng tới Thương Diễm Túc nói: “Thất ca, thỉnh bớt giận, hôm nay  lầngỳ mững rỡ của ngươi, bên ngoài cũng còn có rất nhiều tân khách đang chờ ngươi đi tiếp đón đâu!”

5 responses to “Chí Tôn Đào Phi – Chương 9

  1. pem truok doc sau
    keeeeeeeeee

  2. chẹp !!!

  3. TDT nay lanh lung ba dao qua ! thanks em nhieu !

  4. huhu…tai sao anh nam chinh nao cung ba dao va hung du, luc dau cu muon be gay cam hay tay cua nu chinh khong ah! dang so qua di…
    thanks nanng

  5. nhok phù thuỷ

    cám ơn

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s