Chí Tôn Đào Phi – Chương 12


Chương 12:  ta cho ngươi đoạn tử tuyệt tôn

Edit: Lazy Home * Hà Đoàn *

            Lãnh Thanh Nghiên mày run rẩy một chút, bất quá vẫn như cũ nhắm mắt lại, chính là trên mặt nguyên vốn biểu tình có chút nhu hoà nay lại trở nên đạm mạc.

            Thương Diễm Túc đặt tay ở trên lưng nàng thoáng dùng thêm sức,  ở phía trên trán của nàng khẽ hôn một cái,nói: “Tỉnh  rồi thì không nên giả bộ ngủ.”

            Lãnh Thanh Nghiên quả thật là tỉnh, chính là nhắm mắt lại  suy nghĩ một chút sự tình, nghe được thanh âm của Thương Diễm Túc  cũng mở mắt ra,  tay để ở trong ngực hắn  ngẩng đầu lên, nhìn về phía hắn trong ánh mắt có chút đạm mạc cũng có cảnh giác, “Vì sao ngươi  lại ngủ cùng một chỗ với ta?”

            Kỳ thật nàng càng muốn biết là, vì sao chính mình tối hôm qua thế nhưng  một chút cảnh giác cũng đều không có? Thậm chí,  ngủ còn cmr thấy ngọt ngào nhất từ trước tới nay,mà hương vị ngọt ngào như vậy lại làm cho nàng tỉnh lại lại càng thêm bất an.

            Chống lại  ánh mắt tràn ngập cảnh giác của nàng,Thương Diễm Túc khinh nhíu hạ mi,sau đó làm như không chút để ý nói: ” Đây là phòng của ta, ngươi lại là Vương phi của ta, ta vì sao không thể  ngủ với ngươi cùng một chỗ? Thậm chí,  có làm việc gì khác, cũng là chuyện tình thực bình thường  .”

            Lãnh Thanh Nghiên muốn từ trên giường đứng lên, nhưng là tay cảu Thương Diễm Túc đặt ở trên lưng nàng cũng làm cho nàng vô lực, không khỏi nhíu mày, nói: “Buông tay!”

            Thương Diễm Túc đáy mắt tối sầm lại,  nữ nhân chết tiệt này, lại thực thành công hơn nữa rất dễ dàng khơi mào  tức giận của hắn.

            Trực tiếp xoay người đem nàng đặt ở dưới thân, trong mắt kim quang hiện lên, sắc mặt âm trầm nói: “Lãnh Thanh Nghiên, ngươi có biết hay không ta hiện tại  ngươi đã thành công chọc giận ta?”

            Lưng đột nhiên  được đặt trên giường, điều này làm cho Lãnh Thanh Nghiên nhịn không được khinh nhíu hạ mày, trên lưng truyền đến một trận đau đớn, xem ra đêm qua  thật sự đã bị thương,  với lực đạo như vậy, xương sống để trên  trân châu kia, thật sự rất đau, bây giờ còn rất đau.

            Lãnh Thanh Nghiên nhíu mày làm cho Thương Diễm Túc trong mắt tối sầm lại, bất quá hắn cũng không  có phản ứng gì, vẫn như cũ đem nàng hạn chế  bên dưới người, sau đó cúi đầu hung hăng hôn lên  môi của nàng.

            “Ngô!” Lãnh Thanh Nghiên buồn bực hừ một tiếng, cơ hồ là theo bản năng, trong lòng hiện lên một cái ý tưởng, hắn  sẽ không phải muốn hút máu nàng đi?

            Thương Diễm Túc quả thật rất muốn,  nữ nhân này quả thật thực dễ dàng châm ngòi tâm tình của hắn, không thích  nàng dùng ánh mắt như vậy nhìn hắn, dùng  thái độ như vậy đối với hắn, cho nên, cho dù là dùng  phương thức thương tổn đến nàng để làm nàng biến đổi sắc mặt, hắn cũng không  ngại.

            Chính là, hắn đúng là vẫn còn luyến tiếc cắn  xuống,  cảm nhận được môi của nàng vẫ còn lưu lại vết thương từ tối hôm qua, hắn đúng là  không nên tạo thêm một vế thương nữa ở trên mặt nàng. Còn có chính là, nàng thật sự hảo ngọt, làm cho hắn nhịn không được muốn  thâm nhập càng sâu, thậm chí là có chút kìm lòng không đậu.

            Hai tay đang  giữ lấy khuôn mặt của nàng,Thương Diễm Túc nhắm mắt lại tinh tế  hôn lên môi của nàng,  đem hàm răng của nàng mở ra đưa lưỡi vào khám phá miệng nàng, giờ khắc này, loại cảm giác này tràn đầy hắn cơ hồ quên mất chĩnh mình, sau đó, Thương Diễm Túc đột nhiên cả người cứng đờ, trong mắt một mảnh dày đặc, bất quá hắn cũng không có  rời đi miệng của nàng, tiếp tục hung hăng hôn, cũng không  phải ôn nhu như vừa rồi.

            Lãnh Thanh Nghiên nhíu mày, răng nanh vẫn như cũ gắt gao cắn bờ môi của hắn, vốn muốn cắn  đầu lưỡi của hắn, chính là cắn không đến, cho nên chỉ cần lui mà tiến  chuyển mục tiêu thành môi của hắn. Chính là chết tiệt, người kia sao lại thế này?  Hăn chẳng lẽ không cảm thấy đau sao? Vì sao còn không buông ra?

            Trong miệng đã  thản nhiên có mùi máu tươi, càng ngày càng đậm, lần này, là  máu của hắn.

            Hai người liền như vậy mắt to trừng mắt nhỏ, ai  cũng không chịu nhường, đôngj tác của Thương Diễm Túc  càng thô lỗ hơn,  tay từ trên mặt nàng rời đi, không chút do dự tham nhập vào trong quần áo của nàng, ở  trên da thịt như trẻ con của nàng lưu luyến không muốn rời. Động tác này của hắn làm cho Lãnh Thanh Nghiên nhịn không được thân thể cứng ngắc, sau đó ngoài miệng lực  liền lớn hơn nữa,  trong miệng người mùi máu càng trở nên nồng đậm.

            Thương Diễm Túc  để mặc nàng cắn hắn đến máu chảy đầm đìa, tay vẫn tiếp tục ở trên thân thể của nàng chu du, sau đó đặt lên bộ ngực no đủ của nàng, làm như trừng phạt dùng sức bóp nhẹ vài cái.

            Lãnh Thanh Nghiên nhịn không được cả người đều nhẹ nhàng mà rung rung một chút, mà Thương Diễm Túc đối với phản ứng này của nàng  tựa hồ phi thường vừa lòng, không khỏi tiếp tục vuốt ve, chính là động tác  đã mềm nhẹ đi rất nhiều.

            Lãnh Thanh Nghiên cũng không có có ngốc ngốc  thân thủ muốn đem hắn đẩy ra, nhưng thật sự là sức của nàng ở trước mặt hắn lại vô lực

            Nàng chịu đựng thân thể ở  trong tay hắn nổi lên cảm giác khác thường, chậm rãi vươn hai tay, đặt ở thắt lưng Thương Diễm Túc  , thậm chí  còn ở trên lưng hắn nhẹ nhàng mà đi lên.

            Thân thể Thương Diễm Túc   một trận cứng ngắc, thậm chí  so với Lãnh Thanh Nghiên  còn cứng ngắc hơn vài phần, động tác trên tay đều ngừng lại, miệng tuy rằng  cũng không có rời đi môi của nàng, nhưng cũng dừng hết thảy động tác,  trong ánh mắt lộ ra kinh ngạc nhìn nàng, còn có tia vui sướng chờ mong.

            Lãnh Thanh Nghiên ánh mắt thoáng biến ảo một chút, không hề  lạnh lùng như lúc trước, thậm chí có thể nói là có   một chút ôn nhu,tay đặt ở trên lưng hắn tiếp tục xoa xoa, gắt gao ôm hắn, sau đó quỳ gối, đầu gối hung hăng  hướng tới bên trong hai chân của hắn. (HĐ: chị thật nham hiểm =]])

            “Hừ!” Thương Diễm Túc buồn bực hừ một tiếng, dùng sức ôm lấy Lãnh Thanh Nghiên, mồ hôi lạnh trực tiếp  chảy xuống dưới, đau quá!

             Cái địa phương kia thực sự yếu ớt, dù là Thương Diễm Túc  lợi hại, chỗ này vẫn như cũ là thực yếu ớt, phi thường yếu ớt, yếu ớt đến  mức Lãnh Thanh Nghiên chỉ cần hơi chút dùng sức một cước, có thể đủ để làm cho hắn đau đến ngay cả tâm cũng chết. (HĐ: chị em phụ nữ nhớ kĩ nhá =))))

            Thừa dịp cơ hội này, Lãnh Thanh Nghiên đúng lúc nhả ra, sau đó  dùng một tay đẩy hắn ra, xoay người  từ trên giường ngồi dậy muốn đứng lên, muốn lấy tốc độ nhanh nhất rời đi chỗ này.

            Chính là nàng vừa mới tiếp xúc đến mép giường, liền cảm giác được trên lưng căng thẳng, sau đó cả người lại lại một lần nữa ngã về trên giường.

            Thương Diễm Túc cố nén thân thể không khoẻ, lấy tay đem Lãnh Thanh Nghiên áp chế ở trên giường, khóe miệng run rẩy, hai mắt bốc hỏa nhìn nàng, nghiến răng nghiến lợi gầm nhẹ nói: “Lãnh Thanh Nghiên, ngươi là muốn chết!”

            Lãnh Thanh Nghiên chính là khinh chọn hạ mi, muốn nhấc chân  cho hắn thêm một cú, chính là Thương Diễm Túc lập tức  nhìn thấu lòng của nàng,  tay nắm bả vai của nàng càng dùng sức, cơ hồ muốn bóp nát  bả vai của nàng, mặt âm trầm hung tợn uy hiếp nói: “Ngươi còn dám động một chút thử xem!”

            Bả vai đau đớn làm cho Lãnh Thanh Nghiên thực thông minh lựa chọn buông tha cho tính toán trong lòng, nàng thật sự lo lắng Thương Diễm Túc  giận dữ bẻ gãy vai nàng.

            Thương Diễm Túc xoay lại thân mình,  khuôn mặt cơ hồ đều có chút run rẩy,đáng chết, nữ nhân đáng giận này, Thương Diễm Túc hắn  chưa khi nào bị công kích bi thảm như vậy? Nếu là người khác thì, khẳng định đã bị hắn dùng một chưởng mà chết, đương nhiên, người khác muốn thương tổn đến hắn, thật đúng là khả năng không lớn.

            Lãnh Thanh Nghiên quật cường nhìn hắn, tuy rằng buông tha cho  tính toán trong lòng, nhưng không hề có chút ý tứ thoả hiệp nào, chính là thời điểm nhìn thấy mặt Thương Diễm Túc  có chút run rẩy vặn vẹo, không biết vì sao, đột nhiên rất muốn cười, thật thật thực thực phát ra từ nội tâm rất muốn cười,  từ sau khi đến thế giới này, cho tới bây giờ tình huống này cơ hồ chưa từng xuất hiện qua.

            Thương Diễm Túc sửng sốt một chút, cơ hồ là có chút không dám tin nhìn nàng, sau đó đột nhiên vẻ mặt tức giận, nghiến răng nghiến lợi nói: “Ngươi rất muốn cười sao?”

            Tuy rằng hắn kỳ thật thật sự rất muốn nhìn thấy bộ dáng khi cười rộ lên của nàng, bởi vì cho tới bây giờ đều  chưa có nhìn thấy qua, chính là,  ở trong tình huống như hiện tại, chẳng lẽ nàng không biết hắn hiện tại hận không thể giết nàng sao?

            Lãnh Thanh Nghiên khinh chọn hạ mi, cho hắn một cái biểu tình từ chối cho ý kiến, nàng quả thật rất muốn cười, mạc danh kỳ diệu tựa hồ nhìn đến bộ dáng kinh ngạc của Thương Diễm Túc như vậy  , tâm tình của nàng liền bay lên lên.

            Tạm thời nàng cũng không muốn đi lo lắng đây là vì sao, chính là giờ này khắc này,  ngay cả mạng nhỏ của chính mình cũng nằm ở trong tay Thương Diễm Túc  , nhưng là nàng lại đột nhiên một chút cũng không khẩn trương.

            Phản ứng của Lãnh Thanh Nghiên  làm cho Thương Diễm Túc một hơi nghẹn ở trong lòng, hơn nữa thân thể  ở địa phương kia không được khoẻ, lại làm cho hắn tức giận dị thường, này, chết tiệt, đáng giận, nữ nhân!

            “Phốc xuy, ha ha!” Thương Diễm Túc kia khinh chọn mày, run rẩy khóe miệng, còn có biểu tình ẩn nhẫn  , rốt cục vẫn là làm cho Lãnh Thanh Nghiên nhịn không được, bật cười.

            Kia trong nháy mắt, nhìn đến người  trước mắt này cười đến  run rẩy hết cả người , Thương Diễm Túc ngây người, đã quên tức giận, đã quên cùng nàng vấn tội, thậm chí ngay cả thân thể đau đớn cùng không khoẻ đều không có cảm giác, chính là ngu  ngốc như vậy nhìn nàng.

            Giờ phút này nàng, hoàn toàn đã không còn lạnh lùng cùng lạnh nhạt, tiếng cười thanh thúy,trong tâm hắn cơ hồ nổi lên từng trận gợn sóng, tươi cười tinh thuần  giống như tiểu hài đồng, làm cho hắn cơ hồ không dời được mắt, thậm chí không thể tự hỏi.

            Mà giờ phút này Lãnh Thanh Nghiên, có một loại cảm giác kỳ diệu  , thật giống như,  trở về cuộc sống bộ đội đặc chủng trước kia, cái thời điểm, đệ đệ  còn ở bên cạnh nàng, còn có  nàng có thể chà đạp bằng hữu cùng cấp dưới,  hết thảy mọi việc, hiện tại nhớ tới đến như cũ là tốt đẹp như vậy.

            Nhưng là, rốt cuộc  không thể trở về được.

            Tiếng cười chậm rãi thu liễm, liễm hạ mí mắt, che dấu trong mắt ưu thương, vẫn đều ở nhìn chăm chú vào  nàng Thương Diễm Túc khinh nhíu hạ mi, trong mắt hiện lên một tia đau lòng, sau đó cúi đầu, há mồm ở trên vai của nàng hung hăng cắn xuống.

            “Hừ!” Đột nhiên đau đớn thành công làm cho Lãnh Thanh Nghiên thanh tỉnh lại, buồn bực hừ một tiếng, hung hăng nguyền rủa  , “Thương Diễm Túc ngươi tên hỗn đản này, ta nguyền rủa ngươi đoạn tử tuyệt tôn!”

             Nguyền rủa này đủ ác độc, cũng đủ làm cho Thương Diễm Túc nhớ tới chuyện tình mới vừa rồi, nhất là  cho tới bây giờ, hắn còn có thể cảm giác được cái  địa phương kia vẫn đau khó chịu.

            Trong mắt hàn quang chợt lóe,  càng dùng sức cắn nàng, đồng thời ở  bên tai của nàng  hừ lạnh nói: “Ngươi nguyền rủa ta đoạn tử tuyệt tôn chẳng khác nào là  nguyền rủa chính ngươi.”

            shit!

8 responses to “Chí Tôn Đào Phi – Chương 12

  1. Bach Vân Phiêu

    tem

  2. Pb. ^^~

  3. tks nang

  4. Thanks.Hai anh chị này zui thật.Hii

  5. Chang va nang dung la ben tam lang dang nua can ! Khong ai chiu thua ai ! Thanks em nhieu !

  6. dung la…po tay…cu thay nhau ma lam dau nguoi kia…nguoi ta noi noi “thuong nhau lam can nhau dau” ma…=))
    thanks nang

  7. *bật ngón cái* chị ra đòn quá thâm,hahaha…

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s