Nghiệt Yêu – Chương 193


Chương 193 : Cha con gặp lại

edit: Lazy Home *isshiki*

Thời gian vừa mới trôi qua một ngày, ba phần tin tức lại cùng đưa đến trước mặt Vân Phi Tuyết cùng Tiêu Nam Hiên mà lại nội dung cơ hồ đều giống hệt nhau.

“Bang chủ ở Lưu thành phát hiện hai tiểu cô nương giống hệt nhau ở trên bức họa kia đang ở cùng một chỗ rất an toàn với Quỷ Mị, Quỷ Mị mang theo các nàng đi Thiên Sơn nghe nói là tìm mụ mụ.”

“Vương gia, có thuộc hạ ở Lưu thành phát hiện hai hài tử kia cùng Mẫu Đơn Câu Hồn Quỷ Mị ở cùng một chỗ không có nguy hiểm, xem ra tựa hồ là muốn chạy tới Thiên Sơn.”

“Sư huynh ở Lưu thành cách Thiên Sơn không xa phát hiện đứa nhỏ cùng Mẫu Đơn Câu Hồn Quỷ Mị cùng một chỗ , tựa hồ hướng Thiên Sơn mà đến.”

Quỷ Mị? Vân Phi Tuyết cơ hồ muốn mở rộng tầm mắt , hai nha đầu này cư nhiên muốn ở cùng với hắn , bất quá nhìn thấy nói các nàng rất tốt, tâm của nàng cuối cùng cũng được thả lỏng xuống.

Tiêu Nam Hiên cùng Nam Cung Vấn Thiên lại sửng sốt, đại khái đây là sự thật hay là duyên phận.

“Hiên, chúng ta hiện tại vội vàng xuất phát đến Thiên Sơn.” Vân Phi Tuyết lôi kéo hắn , biết đứa nhỏ ở nơi nào rồi thì nàng một khắc cũng ngồi không yên.

“Hảo.” Tiêu Nam Hiên gật gật đầu, hắn so với nàng càng nóng vội, càng muốn sớm một chút nhìn thấy các con mà năm năm qua mình chưa từng gặp mặt.

“Tỷ tỷ ta và các ngươi cùng đi, hiện tại ta đã kêu người chuẩn bị ngựa tốt.” Nam Cung Vấn Thiên nói xong không đợi nàng đồng ý đã xoay người phân phó: :Đi chuẩn bị ba con ngựa nhanh nhất đến đây.”

“Dạ bang chủ.” Hạ nhân vội vàng rời đi.

Rất nhanh trên quan đạo xuất hiên ba con khoái mã cực nhanh, chạy như bay hướng phương hướng Thiên Sơn mà tiến đến.

Ở khách điếm Điệp nhi cùng Bình nhi đã sớm rửa mặt chải đầu xong nằm trên giường, Quỷ Mị giúp các nàng đắp cái chăn sau đó nói: “Hảo hảo ngủ đi, ngày mai chúng ta có thể đến Thiên Sơn rồi.”

“Thật vậy chăng? Thúc thúc chúng ta ngày mai là có thể nhìn thấy mẹ rồi, thật tốt quá.” Điệp nhi cùng Bình nhi tinh thần lại đột nhiên tỉnh táo, sắp gặp được mụ mụ rồi các nàng như thế nào ngủ được .

“Phải, các ngươi sắp có thể nhìn thấy mụ mụ rồi, vậy hiện tại ngủ đi.” Quỷ Mị thở dài, ngày mai là hắn có thể hoàn thành nhiệm vụ rồi, tuy rằng hai hài tử này thực đáng yêu nhưng mà hắn cũng không muốn làm vú em.

“Thúc thúc không bằng chúng ta hiện tại nhanh đi đi, không cần ngủ, chúng ta chờ không kịp muốn gặp mẹ.” Điệp nhi cùng Bình nhi lập tức ngồi dậy.

“Không được.” Quỷ Mị không hề nghĩ ngợi liền cự tuyệt, hắn cũng không nghĩ sẽ ôm hai  đứa nhỏ đang ngủ say lên đường vào ban đêm, củ yếu là bởi vì ban đêm gió lớn lại lạnh, không muốn để các nàng sinh bệnh.

“Thúc thúc.” Điệp nhi cùng Bình nhi vừa muốn làm nũng.

Quỷ Mị liền vung tay điểm huyệt làm các nàng mê man, hắn cũng không dám lĩnh giáo bản lĩnh làm nũng của các nàng, công phu dụ người kia quả là làm cho hắn ăn không tiêu.

Bất quá vẫn nghe được các nàng nhắc tới mụ mụ, hắn thật cảm thấy hứng thú đối với nữ nhân đã dưỡng ra kẻ dở hơi như vậy, ngày mai hảo hảo nhìn một cái xem đó là dạng nữ nhân gì.

Sáng sớm tinh mơ Điệp nhi cùng Bình nhi liền tức giận trừng mắt nhìn Quỷ Mị một câu cũng không nói.

Quỷ Mị cũng không để ý tới các nàng, biết hai nha đầu này là vì ngày hôm qua điểm huyệt ngủ của các nàng mà tức giận.

“Ăn điểm tâm này xong rồi sẽ lên đường.” Hắn đem điểm tâm đưa đến trước mặt các nàng.

“Không ăn.” Cái đầu nhỏ uốn éo, cái miệng nhỏ nhắn mím lại, đồng thời quay mặt đi thở phì phì nói.

Quỷ Mị buồn cười nhìn các nàng , cố gắng ăn nói: “Cho dù không ăn cũng không sao, dù sao cũng không phải ta muốn gặp mụ mụ, ta có thời gian chờ các ngươi khi nào ăn xong điểm tâm thì lúc đó xuất phát.”

Nghe thấy hắn nói như vậy Điệp nhi cùng Bình nhi liếc mắt nhìn nhau, không tình nguyện quay đầu lại bắt đầu ăn cơm sáng, ai bảo các nàng nhớ mụ mụ chứ.

Một khoái mã đứng ở dưới chân Thiên Sơn , Quỷ Mị ôm các nàng xuống ngựa, rốt cục cũng đã đến.

“Thúc thúc đây là Thiên Sơn sao?” Điệp nhi ngửa đầu nhìn ngọn núi cao lớn trước mắt hỏi.

Quỷ Mị còn chưa có trả lời , chợt nghe ở phía sau, tiếng vó ngựa đang chạy nhanh từ xa đang đến gần.

Điệp nhi cùng Bình nhi quay đầu liếc mắt một cái liền nhìn thấy thân ảnh màu trắng quen thuộc kia đang phóng nhanh đến, liền giang hai cánh tay chạy tới.

“Mẹ.”

“Là các con.” Vân Phi Tuyết phóng người một cái, liền từ trên lưng ngựa thi triển khinh công bay xuống dưới, ôm lấy các nàng.

“Điệp nhi Bình nhi để cho mụ mụ nhìn xem các ngươi được không?” Nàng lập tức buông các nàng ra, cao thấp cẩn thận đánh giá , thấy các nàng thật sự lông tóc vô thương mới nhẹ lòng.

“Mẹ à! chúng ta tốt lắm, chúng ta rất nhớ ngươi.” Điệp nhi cùng Bình nhi làm nũng, ở trên mặt của nàng hôn một cái, ôm chặt lấy cổ của nàng.

“Mụ mụ cũng rất nhớ các ngươi.” Vân Phi Tuyết cũng ôm chặt các nàng, đột nhiên nghĩ đến các nàng vụng trộm chạy ra ngoài, lập tức buông các nàng ra , ánh mắt sắc bén nhìn chằm chằm các nàng: “Nói, vì cái gì vụng trộm chạy ra? Các ngươi không biết bên ngoài nhiều nguy hiểm sao?”

“Mẹ! chúng ta biết sai rồi.” Điệp nhi cùng Bình nhi quyệt cái miệng nhỏ nhắn ủy khuất nhìn nàng , các nàng biết thời điểm như vậy trăm  ngàn lần không thể cùng mẹ tranh luận, vẫn là ngoan ngoãn nhận sai mới là tốt, không nghĩ tới mụ mụ nhanh như vậy đã phản ứng lại trách cứ các nàng.

Nhìn thấy hai hài tử nhu thuận nhận sai đứng ở nơi đó, Tiêu Nam Hiên một trận đau lòng, đây đại khái chính là huyết mạch liền tâm, đi qua nói: “Được rồi, không cần trách cứ các nàng nữa.”

Vân Phi Tuyết trừng mắt nhìn hắn, vừa gặp mặt đã bắt đầu che chở rồi về sau còn phải sao nữa.

Điệp nhi cùng Bình nhi chớp chớp đôi mắt to nhìn thúc thúc trước mắt mang mặt nạ màu bạc này thay chính mình nói lời hay.

Tiêu Nam Hiên vừa kích động lại khẩn trương đứng ở nơi đó nhìn hai gương mặt đáng yêu, lại không biết nên làm cái gì? Muốn ôm lấy các nàng lại sợ các nàng sợ hãi,  muốn nói cái gì đó? Lại không biết nên nói cái gì? Dù sao người làm cha như hắn đột nhiên đến, không biết bọn họ có thể chấp nhận hay không?

Cha con ba người liền như vậy cứ nhìn nhau.

Điệp nhi cùng Bình nhi khẽ cau mày, ánh mắt đều là nghi hoặc, rõ ràng là không biết vì cái gì các nàng thấy thúc thúc này rất thân thiết,rất muốn thân cận hắn.

13 responses to “Nghiệt Yêu – Chương 193

  1. cho maj moj thay chap moj

  2. tem!

  3. phong bi

  4. Thanks gà
    Cơ mà chap này là 193 hay 195 vậy Gà?
    *hun*

  5. Thanks
    Cha con gặp nhau rồi,zui wa.

  6. Cám ơn nhiều

  7. ba cha con nhào vào ăn đậu hủ của nhau y.
    Thanks các nàng a

  8. Thanks

  9. thanks nàng

  10. thanks!

  11. hắc hắc, mị ca mà cũng phải chịu thua hai bé con của tuyết tỷ a:))
    chẹp, mà ta thấy hai bé con nhà tuyết tỷ lớn lên nhất định là một sắc nữ a:))*cuồng tiếu*

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s