Thủy Tính Dương Hoa – Chương 9


Thuỷ Tính Dương Hoa

Cuốn Sơn trang.

Chương 9: Ngày thứ sáu (thượng)

Edit: Lazy Home (San San)

“Du Nhi, không phải là ta đang ăn cơm sao? Như thế nào chớp mắt liền ngủ?” Nghĩ nghĩ, Dương Hoa vẫn hỏi.

Du Nhi không dám nhìn mặt Dương Hoa, nàng không thể nói thật, nếu không nàng chính là phản bội trang chủ. Mà những người phản bội trang chủ, đều không có kết cục tốt.

Dương Hoa nhìn đến ánh mắt lảng tránh của Du Nhi, trong lòng nàng cũng biết nàng ấy là bất đắc dĩ, liền cười nói: “Nhất định là ta cực kì mệt mỏi, nên mới có thể ngủ như vậy đúng hay không? Ta càng ngày càng thích ngủ, không biết cái này có phải là chuyện tốt hay không? Đúng rồi, ngươi tiếp tục nói cho ta nghe những chuyện trong Vân Thiên Bích Thuỷ Sơn trang này đi. Mỗi một lần ta đều nghe được có một nửa, rất buồn bực.”

Nghe được lời nói của Dương Hoa, Du Nhi thở dài nhẹ nhõm một hơi, đồng thời lại có chút áy náy. Lấy lại bình tĩnh, nàng mới trả lời: “Tiểu thư, người muốn nghe cái gì? Ta không biết nói cái gì cả.”

“Nói cái gì cũng được. Nói thật, đến bây giờ ta vẫn chưa biết lão công của mình tên họ là gì, còn có thân thích nào nữa không, dù sao ngươi muốn nói cái gì cũng được.” Dương Hoa bắt đầu làm một vài động tác Yoga trên mặt đất, khiến cho Du Nhi trợn mắt há hốc mồm khi nhìn nàng.

“Tiểu thư, người làm cái gì vậy? Thật là đẹp.” Du Nhi nói.

“Đương nhiên là rèn luyện thân thể, hiện tại không có trí nhớ,nhưng ta lại giỏi những động tác này. Đúng rồi, ta muốn ngươi nói chuyện sơn trang, vì sao lại đem đề tài chuyển sang người ta?” Dương Hoa bất mãn trừng mắt liếc Du Nhi một cái, nói.

Du Nhi vẫn ngây ngốc nhìn Dương Hoa, một bên trả lời, “Trang chủ tên là Thuỷ Vân, có hai đệ đệ. Thứ nhất là nam tử mặc áo đen, đứng hàng thứ hai, tên gọi là Thuỷ Thiên, nam tử mặc áo trắng còn lại là lão Tam, tên gọi là Thuỷ Bích., về phần Thuỷ tiểu thư, đứng hàng thứ tư, khuê danh là Thuỷ Thuỷ, chúng ta đều gọi nàng là Thuỷ tiểu thư vì…”

Dương Hoa chỉ nghe đến vế đầu lời nói của Du Nhi, còn vế sau, một câu cũng không nghe vào.

Viên Thiên Bích Thuỷ? Tên gọi của sơn trang cảm tình này là dựa theo tên gọi của bốn huynh muội  bọn họ?

Nàng cảm thấy có chỗ không thích hợp, Thuỷ Vân, Thiên Thiên, Thuỷ Bích, Thuỷ Thuỷ? Nàng trong phút chốc trợn to đôi mắt, chính mình gọi là Dương Hoa, mà những người đó đều là họ Thuỷ, đây không phải, đây không phải là lả lơi ong bướm điển hình sao?

Làm cho nàng đi chết đi, cùng nam nhân họ Thuỷ dây dưa, nhất định nàng sẽ lạc đến một cái lả lơi ong bướm kết cục. Nàng không cần, đánh chết nàng cũng không cần, huống hồ chi hiện tại cái tên đang đối phó với nàng chính là Thuỷ Vân, nàng phải nghĩ biện pháp đào tẩu mới được.

Nhưng nàng chỉ là một nữ tử tay trói gà không chặt, làm sao có thể thoát khỏi bọn nam nhân họ Thuỷ này nắm trong tay? Ngày hôm qua nàng chẳng qua là giả vờ ngủ mà thôi, vậy mà cái tên Thuỷ Vân kia lại nhìn ra manh mối, đủ biết võ công của cái tên ấy cao như thế nào. Chỉ cần nghe tiếng hô hấp của một người là có thể biết người đó đang ngủ hay không ngủ, trừ phi nàng trong một đêm biến thành cao thủ, mới có thể chạy thoát khỏi phạm vi thế lực của hắn.

Cho nên việc này nàng phải âm mưu một phen thật tốt mới được, nếu không, nàng đừng hòng mơ tưởng đến việc trốn thoát ra khỏi đây.

“Tiểu thư, ngươi lại thất thần. Vì sao mỗi lần ta cùng ngươi nói chuyện, ngươi đều không yên lòng? Chẳng lẽ nói chuyện cùng ta không thú vị đến như vậy sao?” Bàn tay mềm mại của Du Nhi đưa qua đưa lại trước mặt Dương Hoa, đem hồn của nàng mang trở về.

“Không phải, ta đang suy nghĩ mùa này là mùa gì? Tại sao lại nóng đến thế?” Dương Hoa ngây ngô cười trả lời.

“Hiện nay đang là đầu hạ, nhưng vẫn chưa tới thời điểm nóng. Tiểu thư, ngươi lừa ta.” Du Nhi bất mãn nói.

“Nào có a, nàng đâu có dám lừa ai, cũng không dám lừa Du Nhi muội muội.” Dương Hoa tuỳ ý trả lời, suy nghĩ vẫn chưa hoàn toàn kéo trở về.

Du Nhi trừng mắt nhìn Dương Hoa vẫn còn mãi đang suy nghĩ tâm sự, thở dài một hơi, đi đến một bên, không hề quấy rầy nàng suy nghĩ. Nàng cảm thấy hiện tại Dương Hoa, nói không chừng nàng ấy có thể cứu chính mình.

Một nữ nhân có linh khí, không có thô tục cùng lỗ mãng như trước đây, có lẽ có thể tự cứu mình?

Nhìn đồ ăn trước mắt, Dương Hoa khổ không nói nổi. Biết rõ đồ ăn có độc, nhưng vẫn ăn, mệnh của nàng, vì sao lại khổ đến như vậy?

“Tiểu thư, ngươi không đói bụng sao? Nếu không đói bụng thì hãy để một lát nữa rồi ăn.” Du Nhi nhìn bộ dáng Dương Hoa, có chút không đành lòng, liền nói.

Nàng không có quyền can thiệp vào việc của trang chủ, nếu để cho trang chủ biết nàng tự ý hành động khuyên Dương Hoa đừng ăn cơm, nhất định nàng sẽ bị trừng phạt thật nặng. Dù vậy, nàng cũng không thể khoanh tay đứng nhìn, làm bộ cái gì cũng không biết.

“Không phải, kỳ thật ta rất đói bụng, chẳng qua đồ ăn hôm nay không hợp khẩu vị của ta. Quên đi, chấp nhận ăn một ít.” Nói xong Dương Hoa bắt đầu yên lặng ăn cơm.

Nàng có thể cảm nhận được ánh mắt thương hại của Du Nhi đang nhìn chằm chằm vào nàng, nàng thoạt nhìn, thực đáng thương đến như vậy sao?

Nếu ở vị trí của một người ngoài xem ra, nàng là một kẻ đáng thương như sâu bọ, vậy nàng có muốn để chính mình trở thành một kẻ đáng thương giống như thế hay không?

Không được, dù thế nào cũng không thể nhụt chí nhanh như vậy. Tuy rằng nàng không có tuyệt thế võ công, nhưng nàng có đầu óc, không phải sao? Nghĩ đến đây nàng bắt đầu từng ngụm từng ngụm và cơm.

Ăn no, mới có sức lực suy nghĩ mọi chuyện.

Ăn cơm xong, Dương Hoa tự động tự giác đi đến cái giường, nằm lên giường, chờ đợi cơn buồn ngủ đột kích.

Du Nhi nhìn thấy bộ dáng của Dương Hoa, cười lắc đầu.

Dương Hoa nghĩ rằng mình sẽ rất nhanh ngủ, nhưng nằm trên giường cả buổi, một chút buồn ngủ cũng không có. Kỳ quái, không phải nàng đã ăn mê dược sao? Tại sao đến nửa điểm phản ứng cũng không có?

Chẳng lẽ, do nàng ăn mê dược nhiều quá, cho nên thân thể của nàng tự sinh ra kháng thể? Bởi vậy cho nên ăn thuốc mê dược vô sẽ không lại bị buồn ngủ, là như vậy sao?

“Du Nhi, ta không muốn đi ngủ, không bằng ra ngoài đi dạo một chút đi.” Dương Hoa ngồi dậy leo xuống giường, đối với vẻ mặt nghi hoặc của Du Nhi nói.

Xem ra Du Nhi cũng không biết xảy ra chuyện gì, nếu không trên mặt nàng sẽ không xuất hiện loại vẻ mặt này.

Hiện tại nghĩ nhiều quá cũng vô dụng, một tia đầu mối cũng không có, tốt hơn hết là đi làm một đứa ngốc đản, ngược lại chính mình sẽ không bị mệt như vậy.Dương Hoa đi trước, Du Nhi, bắt chước im lặng đi theo sau.

Đang đi thì nhìn thấy hai cái thân ảnh một trắng một đen, Dương Hoa liền quay đầu bước đi.

Nhưng động tác của nàng không đủ nhanh, bởi vì hai nam nhân kia đã chắn phía trước nàng. Nam nhân áo trắng, cũng chính là Thuỷ Bích vẫn là lộ ra vẻ tươi cười, vẻ tươi cười ấy của hắn ý vị thâm trường, ánh mắt hắn, vẫn là cái ánh mắt câu người, giờ phút này đang hướng nàng nháy mắt. Nàng xoay người, lại nhìn đến trong mắt Thuỷ Thiên. Nam nhân áo đen Thuỷ Thiên này tuy rằng lộ ra vẻ ngoài lạnh như băng, nhưng ánh mắt của hắn cũng, bởi vì nhìn thấy nàng mà phóng ra sóng điện.

Hai nam nhân này, chẳng lẽ thật sự cùng Dương Hoa trước kia có tình cảm gì đó khúc mắt bất thành?

Nhưng nàng không phải là Dương Hoa trước kia, cho nên, không có thể nhìn hai cái tên lưu manh này.

“Xin hỏi nhị vị có chuyện gì? Nếu không có việc gì để nói thì xin đừng chắn đường ta đi.” Dương Hoa thay đổi sắc mặt, nói.

Nói xong nàng kéo tay Du Nhi, hướng phía bên trái đi, vừa bước đi, nhưng bị cái tên Thuỷ Bích chặn đường phía trước, không cho nàng đi qua.Vì thế nàng hướng bên phải đi, tiếp tục lại bị cái tên Thuỷ Thiên ung dung chắn đường, cũng không qua được.

Dương Hoa giơ lên khuôn mặt tươi cười, lộ ra vẻ mỉm cười ngọt ngào, nói: “Không biết hai vị có bao giờ nghe qua câu tục ngữ ‘Hảo cẩu không đỡ lộ’ này chưa?”

Thiên Thiên, Thuỷ Bích liếc nhau, thầm nghĩ nữ nhân này sau khi bị mất trí nhớ, mắng chửi người cư nhiên không mang theo chữ thô tục nào.

Thuỷ Bích hướng Dương Hoa tràn ra một đóa mỉm cười, lộ ra cái răng nanh trắng noãn, trả lời: “Chưa từng nghe qua, Hoa Nhi, ta cùng nhị ca cả hai đều rất nhớ ngươi, chờ ngươi yêu thương nhung nhớ. Vì sao lúc này lại làm mặt lạnh với chúng ta? Còn nhớ hồi đó ngươi rất nhiệt tình chui vào lòng ta và nhị ca , không biết nếu đại ca nhìn thấy ngươi lúc đó sẽ có biểu hiện như thế nào nữa. Lúc đại ca đem ngươi trở về, tự mình đại ca đem ngươi thú làm vợ, đến nay vẫn chưa viên phòng. Không biết đại ca cái gọi là ‘Trang chủ phu nhân’, còn có hay không trong sạch thân? Nhưng đại ca đối với hai huynh đệ chúng ta luôn luôn khoan dung, tặng nữ nhân là việc thường xảy ra, chúng ta có thể giúp hắn kiểm tra một chút xem Hoa Nhi có phải tấm thân xử nữ hay không.” Nói xong Thuỷ Bích cười đến càng thêm làm càn, hướng Dương Hoa tới gần hơn rồi gần hơn một chút.

4 responses to “Thủy Tính Dương Hoa – Chương 9

  1. Ta cướp luôn tem này nha. Tks. Tr hay mờ.

  2. hi hi .hay kinh

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s