Chí Tôn Đào Phi – Chương 18


 Chương 18: ác nhân đều có ác nhân mà

Edit: Lazy Home * Hà Đoàn *

Không thích cái  không khí loại này, Lãnh Thanh Nghiên tùy tiện tìm  cái cớ để đi ra ngoài, ở  bên cạnh núi giả ngồi xuống, nhìn  cảnh sắc trước mắt, có chút nhàm chán.

“Mấy ngày nay, ở Lạc vương phủ có được không?”

Đột nhiên  bên cạnh người truyền đến thanh âm của Mộc Ngâm Phong  , Lãnh Thanh Nghiên quay đầu  qua nhìn hắn, cũng không có ý tứ muốn đứng lên  , chính là hơi gật đầu, nhẹ giọng nói: “Hoàn hảo.”

“Hắn, thoạt nhìn giống như thực thích bộ dáng của ngươi.” Mộc Ngâm Phong cũng không biết rốt cuộc  là hắn đang nói cái gì đó,  cũng không rõ bộ dáng mà mình hy vọng là gì nữa, hy vọng Thương Diễm Túc đối nàng hảo một chút, làm cho nàng vui vẻ  một chút? Hay vẫn là hy vọng đối  với nàng không quá tốt, phòng ngừa nàng sẽ thích thượng hắn?

Lãnh Thanh Nghiên đem mặt  quay  trở về, lạnh nhạt nói xong: “Có lẽ vậy.”

Thực  sự là thích bộ dáng của nàng? Lãnh Thanh Nghiên thật sự là một chút cũng  không cho là như vậy,  trong lòng người kia, ai  cũng đều không nắm bắt được rốt cục hắn đang nghĩ cái gì, cũng không biết  những chuyện hắn làm có hay không mục đích đặc biệt, người kia trong ngoài không đồng nhất, âm tình bất định, thậm chí là có chút thị huyết tàn bạo  , sẽ thích người khác sao?

 Bất quá điều này cũng chỉ để ở trong lòng nàng mà thôi, đối với những lời ác ngôn về Thương Diễm Túc này  nàng không có khả năng nói ra.

Mộc Ngâm Phong đã  ngồi xuống bên cạnh nàng, thần sắc ôn hòa, hỗn loạn nhiều điểm chua  xót. Rõ ràng có rất nhiều điều muốn nói cùng nàng , nhưng là hiện tại  khi nàng ở ngay bên cạnh, trong lúc nhất thời cũng là không biết  nên nói cái gì mới tốt.

Ở  trên đỉnh núi giả, Mộc Ngâm Thần im lặng nằm ở  trên đó, hai tay gối lên sau đầu, nhìn lên  không gian phía trên.

Thương Diễm Túc nhìn  đến thân ảnh ba người phía xa xa, trong mắt thần sắc lóe ra  khôn cùng, sau một lúc lâu xoay người rời đi, đối  với tùy tùng theo bên người nói: “Đi theo Vương phi nói một tiếng, Mộc gia ngọ thiện đã  chuẩn bị xong,  mời nàng lại đây dùng bữa.”

“Vâng!”

Bởi vì thân phận của Thương Diễm Túc  , cho nên cho dù hắn là con rể Mộc gia  , nhưng vẫn là ngồi ở vị trí cao nhất, Lãnh Thanh Nghiên tự nhiên là ngồi ở  bên tay phải của hắn, mà bên tay trái   là Mộc gia gia chủ Mộc Kiệt ngồi. Còn bên kia Lãnh Thanh Nghiên   là phụ thân của Mộc Thiên Dao – Mộc Ngạo Nhiên, một cái ánh mắt của trung niên nam tử anh tuấn trong lúc đó cất dấu tức giận.

“Vương gia, Thiên Dao từ nhỏ đã  được nuông chiều, đến bây giờ cũng còn  chưa hiểu chuyện, về sau nếu  có làm cho Vương gia bị mất hứng,  hy vọng ngài có thể tha thứ cho !” Mộc Kiệt cười hớ hớ nói xong, nghiễm nhiên là một bộ biểu tình yêu thương cháu gái.

Hắn quả thật là rất thương yêu cháu gái,  chính là hiện tại vị cháu gái mà hắn yêu thương không có ở trong này mà thôi, nghe nói  từ đó cho tới bây giờ, bọn họ đều không có tìm được Mộc Thiên Dao.

Thương Diễm Túc khóe miệng  nhếch lên, nói: “Mộc gia chủ quá khiêm tốn,  thật ra bổn Vương cảm thấy ái phi rất tốt, chính là,  nếu ôn nhu thêm chút nữa thì thực tốt.” Nói xong,  tay hắn khẽ vuốt lên môi mình,  mới sáng nay đã bị nàng cắn một ngụm, bây giờ còn có điểm đau đâu.

 Nghe được những lời ấy, tất cả mọi người theo bản năng đem tầm mắt chuyển dời đến bờ môi của hắn  , bạc môi khẽ mân, nhìn không ra có cái gì khác thường, nhưng nếu  cẩn thận nhìn lại, có thể  phát hiện trên bờ môi có vài vết cắn nhỏ.

 Khi nói đến đây, Thương Diễm Túc tầm mắt không dấu vết đảo qua trên người  Mộc Ngâm Phong cùng Mộc Ngâm Thần ,  trong mắt hiện lên thần sắc khó hiểu, khóe miệng hiện lên một tia thản nhiên ý cười.

Mộc Ngâm Phong ánh mắt lóe ra, một tia ưu thương theo đáy mắt hiện lên, bất quá rất nhanh liền bắt buộc chính mình khôi phục bình tĩnh,còn  Mộc Ngâm Thần  lại là lạnh lùng nhìn hắn một cái, sau đó  lại tiếp tục cúi đầu như không có chuyện gì uống rượu.

Lãnh Thanh Nghiên khóe miệng khẽ nhếch, cũng không biết Thương Diễm Túc  có phải là cố ý nói như vậy không, nhưng nàng cũng chỉ có thể  tiếp tục cúi đầu dùng bữa, không tính để ý tới hắn. Quan hệ của hắn với Mộc gia có vẻ không được hòa thuận, mà nàng, mừng rỡ  ngồi ở một bên xem kịch vui.

Mộc Kiệt cùng Mộc Ngạo Nhiên liếc mắt nhìn Lãnh Thanh Nghiên   một cái, sau đó nở nụ cười,  đối với chuyện này, bọn họ cũng khó mà nói ra cái gì,nhìn bộ dáng Thương Diễm Túc  , rõ ràng chính là đối với hánh vi của Lãnh Thanh Nghiên  không chút ý tứ trách cứ, thậm chí tựa hồ còn có một chút thích thú.

 Vết thương như vậy lại xuất hiện ở vị trí ái muội như vậy, lại nói bọn họ là vợ chồng trong lúc làm chuyện thân thiết,  người ngoài như bọn họ làm sao có thể bình luận được?

Mộc Ngạo Nhiên chỉ có thể làm làm bộ dáng oán trách liếc mắt nhìn Lãnh Thanh Nghiên   một cái, nói: “Thiên Dao,  ngươi thật là không hiểu chuyện gì cả, như thế nào có thể. . .  Làm Vương gia bị thương đâu?”

“Phụ thân giáo huấn phải, nữ nhi sẽ nhớ kỹ.”

Mộc Kiệt cười nói: “Thiên Dao quả thật là rất không hiểu chuyện, mong rằng Vương gia đại nhân  đại lượng,  tha thứ cho .”

“Đây là điều tự nhiên, cho dù Mộc gia chủ  không nói bổn Vương cũng sẽ tha thứ, dù sao, nàng  chính là ái phi của bổn vương đâu!”  Từ sau khi bước vào Mộc gia, xưng hô của hắn đối với nàng liền trực tiếp đổi thành ái phi, mà đối với cái tên Mộc Thiên Dao chưa từng xuất hiện ở trong miệng hắn.

Mộc Ngạo Nhiên  nhìn đến hai nha hoàn đứng phía sau Lãnh Thanh Nghiên  , trên mặt có nghi hoặc, không khỏi hỏi: “Thiên Dao hai nha hoàn này bên người con,  như thế nào trông thật lạ mắt đâu? Không biết hai nha hoàn ban đầu kia đi nơi nào rồi?”

Thương Diễm Túc  nhấp lấy ngụm rượu nhỏ, tùy ý nói: “A,  bổn vương thấy hai nha hoàn kia có vẻ tay chân vụng về, sợ hầu hạ   Vương phi không tốt,  cho nên đã thay đổi hai người khác.”

Lời này,  mọi người đang ngồi cũng không có ai tin tưởng, nhưng mọi người lại đều  bày ra bộ dạng thần sắc giật mình thì ra là thế,  trong lòng Mộc Kiệt cũng âm thầm nảy sinh ý nghĩ ác độc.

Cứ như vậy, hắn muốn nắm giữ mọi ngôn hành cử chỉ của   Lãnh Thanh Nghiên  trong tay đề phòng phiền toái, Lạc Vương phủ,  đó là nơi mà Mộc gia muốn xâm nhập vào nhất và cũng là nơi khó khăn nhất.

Mộc Ngạo Nhiên hướng  ánh mắt đến thê tử đang ngồi bên cạnh, Mộc phu nhân sắc mặt bình tĩnh, tựa hồ căn bản là không có nhìn đến  ánh mắt của hắn, vẻ mặt từ ái nhìn Lãnh Thanh Nghiên, nói: “Thiên Dao, nương  nhớ từng nghe con nói qua,  trong nhiều nha hoàn như vậy,  hai người kia là hợp tâm ý con nhất, như thế nào hiện tại. . .”

“Đây là  ý tứ của bổn Vương, như thế nào Mộc phu nhân có ý kiến?”

Trái  lại với vẻ mặt bình tĩnh của Thương Diễm Túc  , ánh mắt lại tản ra vô số lạnh lùng,  trong long Mộc phu nhân không khỏi phát lạnh, vội vàng cúi đầu không dám tiếp tục nhìn hắn, có chút sợ hãi nói: “Thần phụ chính là thuận miệng  mới nói như vậy, cũng không có ý tứ gì khác.”

Mộc Ngạo Nhiên cũng là hung hăng trừng mắt  liếc mắt nhìn thê tử một cái, sau đó quay đầu  về phía Thương Diễm Túc bồi tội, nói: “Vương gia thứ tội, nội tử không hiểu quy củ, động chạm Vương gia, mong rằng Vương gia  nể mặt Thiên Dao,  mà tha cho nàng.”

Thương Diễm Túc khinh chọn hạ mi, lạnh lùng nhìn Mộc phu nhân, bất quá cũng tựa hồ thật  sự để ý đến Mộc Thiên Dao,  mà không cùng nàng so đo, tùy tay cầm lấy  chén rượu trước mặt đưa lên chậm dãi uống.

Thấy thế,  Mộc phu nhân nhẹ nhàng thở ra,  ở trên ghế ngồi thật nghiêm chỉnh,  không dám tiếp tục hỏi vấn đề này.

Lãnh Thanh Nghiên từ đầu tới cuối đều thờ ơ lạnh nhạt, mừng rỡ  nhìn xem người hai bên đầu đến ngươi sống ta chết, nhìn đến Mộc phu nhân bởi vì một câu của Thương Diễm Túc  ,  vì một ánh mắt mà ngay cả thở cũng không dám thở lớn, trong lòng đột nhiên liền hiện ra một câu: ác nhân đều có ác nhân ma.

“Suy nghĩ cái gì?” Thương Diễm Túc cúi người đến  bên tai của nàng, nhẹ giọng hỏi.

Lãnh Thanh Nghiên thoáng ngẩng đầu, nói: “Một cái câu.”

Mày  khẽ nhíu,  câu trả lời này nằm ngoài dự đoán của hắn, “ Câu gì?”

“Ác nhân đều có ác nhân ma.”

Ánh mắt Thương Diễm Túc  híp lại , trong mắt bắt đầu xuất hiện gió lốc  nguy hiểm  ,  tay chậm rãi vươn đến eo nhỏ của nàng khẽ nhéo một chút, nói: “Hay là ở trong mắt Nghiên nhi  , ta là ác nhân?”

 Động tác này của hắn làm cho thân thể của nàng cứng ngắc, sau đó là trầm mặc không nói, nàng không biết  nếu nàng nói cho hắn biết hắn chính là ác nhân như trong lời nói,  thật không biết hắn sẽ làm ra chuyện gì, thật sự, có điểm sợ hắn.

Hai người nói chuyện thanh âm đều phi thường nhỏ,  nhỏ đến mức Mộc Kiệt cùng Mộc Ngạo Nhiên ngồi ở bên cạnh cũng không nghe thấy, đều không  thể nghe thấy rõ ràng, chỉ là hành động của bọn họ trong mắt người ngoài, tự nhiên  chính là vợ chồng son liếc mắt đưa tình.

Hai phụ tử Mộc Kiệt cùng Mộc Ngạo Nhiên  liếc mắt nhìn nhau một cái, trong mắt tràn đầy  thần sắc kinh ngạc, không nghĩ tới,  nàng dĩ nhiên có thể làm cho Thương Diễm Túc  làm như vậy trước mặt mọi người, hay vẫn là nói,hành vi của  Thương Diễm Túc chính là giả bộ làm cho bọn họ xem mà thôi?

Hẳn là  cái sau đi,  bằng không kẻ khinh địch như vậy lại bị một nữ nhân ảnh hưởng đến, hắn sẽ không còn là Thương Diễm Túc, cũng không có khả năng làm cho Mộc gia phải cố gắng lâu như vậy,  đều không thể đưa mật thám cùng nội gián vào bên trong Lạc Vương phủ .

10 responses to “Chí Tôn Đào Phi – Chương 18

  1. Moc gia tren duoi deu gia nhan gia nghia ! Thanks em nhieu !

  2. Cám ơn

  3. đuong nhiên nữ chính phải làm cho nam chính mê mẩn rùi…hjhj
    thanks nàng

  4. Huhuhu.

    Hắn như vậy còn nhân từ hơn quỷ vương nhiều. So ra thì cũng đáng để mà iu.

    Thanks nàng, nhưng khi nào có chap mới vậy nàng oi?

  5. Thanks,chừng nào chị mới cảm nắng cảm mưa anh đây???

  6. nhok phù thuỷ

    cám ơn

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s