Nghiệt Yêu – Chương 205


Chương 205: Không cần đánh thức hắn

Edit: Lazy Home *isshiki*

Ma quân mang theo đệ tử Thiên Sơn chờ ở dưới chân Thiên Sơn, rất xa đã thấy một chiếc xe ngựa chạy vội lại đây đứng ở trước mặt bọn họ .

“Sư phụ.” Ma quân đi qua, hiện tại hắn còn không dám tin tưởng tin tức Long Phi đã chết trên thư bồ câu đưa đến.

“Đệ tử tham kiến sư tôn.” Đệ tử Thiên Sơn cũng hiểu lễ nói.

“Đều đứng lên.” Thiên Sơn lão nhân vung tay lên, trên mặt bi ai trầm trọng.

“Sư phụ.” Tiêu Nam Hiên cùng Vân Phi Tuyết cũng đi tới, đồng dạng mang theo đau xót.

“Hiên nhi.” Ma quân nhìn vào trên xe ngựa, hắn không dám gọi tên Phi nhi , Phi nhi thật sự đã rời xa hắn rồi sao?

Tiêu Nam Hiên yên lặng xoay người ôm thân thể Long Phi ra, tươi cười trên gương mặt hắn vẫn như trước, trên người sớm đã thay đổi bộ y phục màu trắng không nhiễm một hạt bụi mà hắn yêu nhất .

“Phi nhi.” Ma quân thanh âm có chút run run thống khổ nhắm mắt lại.

Vân Phi Tuyết hốc mắt lại nóng lên, nước mắt lại không kiềm được rơi xuống dưới.

“Quay về thiên sơn.” Ma quân xoay người sang chỗ khác, trong đôi mắt luôn luôn lãnh khốc đã phủ đầy một tầng mờ mịt, việc bọn họ có thể làm chính là an táng hắn thật tốt.

Đoàn người cước bộ nặng nề lặng ngắt như tờ đi theo phía sau Tiêu Nam Hiên, hướng phía trước mà đi.

Trong phòng Thiên thượng.

“Triệt nhi ta vừa mới nghe nói nguyên nhân sư công mang theo người đi xuống núi nguyên lai là đón cha cùng nương, chúng ta cũng đi được không?” Điệp nhi cùng Bình nhi lập tức xông vào hưng phấn nói.

“Kêu thúc thúc.” Triệt nhi nhìn các nàng sửa lại lời nói cho đúng.

“Thúc thúc thì thúc thúc, chúng ta cũng đi đón bọn họ được không?” Điệp nhi cùng Bình nhi rất nhanh sửa miệng, ai bảo là các nàng có chuyện đi cầu hắn cơ chứ, nếu các nàng biết đường thì sẽ không tìm đến hắn rồi.

“Các ngươi xác định là hoàng huynh cùng hoàng tẩu về đến chứ?” Triệt nhi cũng có chút động tâm, hắn cũng nghĩ như các nàng.

“Ân ân ân.” Các nàng vội vàng gật đầu.

Triệt nhi ánh mắt chuyển động một chút, hoàng huynh bọn họ đã trở lại nhưng mà sư phụ vì cái gì không nói cho hắn chứ? Thật sự là tò mò quá.

“Thúc thúc nhanh lên, chúng ta đi thôi, chúng ta rất nhơ mụ mụ?” Điệp nhi cùng Bình nhi thúc giục rõ ràng, giữ chặt cánh tay hắn kéo ra bên ngoài.

“Không cần kéo, ta tự đi được rồi.” Triệt nhi rút tay của mình về, hắn lại càng muốn đi.

Thân ảnh của ba người vừa ra khỏi sân đã bị hai đệ tử Thiên Sơn ngăn lại nói: “Các ngươi không thể đi ra .”

“Chúng ta sao lại không thể đi ra?” Triệt nhi hỏi lại hắn.

“Chính là sư phụ mệnh lệnh cho các ngươi ở nơi này.” Đệ tử hồi đáp.

“Sư phụ hạ lệnh này lúc nào, ta sao lại không biết?” Triệt nhi trừng mắt hắn.

“Buổi sáng hôm nay.” Đệ tử hồi đáp như thế.

“Vì cái gì? Có phải hay không xảy ra chuyện gì?” Triệt nhi cau mày, sư phụ từ trước cho tới bây giờ đều không có hạn chế qua tự do của hắn, chẳng lẽ đã xảy ra chuyện gì?

Đệ tử này cũng không biết, chỉ là nghe theo mệnh lệnh sư phụ. Đệ tử canh giữ ở nơi này sẽ không lộ ra miệng một chút nào về chuyện sư phụ đề nghị chuyện quan trọng hơn nữa là không thể để cho hắn biết.

Thấy bọn họ tựa hồ không chịu tránh ra, Bình nhi cùng Điệp nhi liếc mắt nhìn nhau trao cái nhìn, đồng thời xuất thủ điểm huyệt bọn họ, sau đó vỗ tay một cái nói: “Giải quyết xong rồi, quả là sảng khoái, chúng ta đi thôi.”

Ba thân ảnh hướng phía dưới núi mà chạy, ở phía xa xa đã thấy được người ở phía dưới.

“Mẹ, mẹ!!!.” Điệp nhi cùng Bình nhi liếc mắt một cái đã thấy được Vân Phi Tuyết, liền giang hai tay cao hứng xông đến.

“Điệp nhi, Bình nhi.” Nàng lập tức ôm lấy các nàng, không biết vì sao chỉ là nước mắt không kiềm được.

“Mẹ! ngươi sao lại khóc? Ai khi dễ ngươi.” Điệp nhi cùng Bình nhi lấy tay lau nước mắt nàng.

Vân Phi Tuyết lắc đầu, các nàng kỳ quái nhìn nàng, nhìn đến người bên cạnh cũng cảm giác được không khí không đúng, liền hiểu biết đứng ở một bên, không nói một lời.

Bọn họ đột nhiên đến làm cho tât cả mọi người đều trở tay không kịp.

“Sư phụ, để ta cho người dẫn Triệt nhi rời đi.” Ma quân nói, còn hai tiểu cô nương này hắn không thực lo lắng lắm, dù sao các nàng cùng Long Phi không có cảm tình nhưng còn Triệt nhi thì không giống vậy.

“Thôi, hắn đã đến đây rôi thì dù sao cũng phải cho hắn biết.” Thiên thượng lão nhân lắc đầu, Triệt nhi đã không còn là tiểu hài tử nữa rồi.

Triệt nhi nhìn hoàng huynh ôm Long Phi, chậm rãi đi từng bước một qua, ánh mắt nho nhỏ đều mang theo sợ hãi cùng hoảng sợ bất an.

“Triệt nhi.” Tiêu Nam Hiên thống khổ nhìn hắn.

Triệt nhi đi đến bên người hắn, lấy tay sờ sờ gương mặt của Long Phi, lau đi nước mắt đang chảy, lại đột nhiên cười nói: “Hoàng huynh, sư huynh rất lười a, cố ý giả bộ ngủ để cho ngươi phải ôm.”

Nghe hắn nói như vậy, nước mắt của mọi người lại nhịn không rơi xuống.

Tiêu Nam Hiên trong mắt đong đầy nước mắt, “ Phải, hắn thực lười, cố ý giả bộ ngủ. Nếu hắn thật sự giả bộ ngủ thì thật tốt.”

“Hoàng huynh, sư huynh nhất định là mệt chết rồi, ta không cần đánh thức hắn được không?” Triệt nhi không ngừng lau đi từng giọt nước mắt lớn, hắn sớm đã hiểu được chết là có ý nghĩa gì.

“Được, chúng ta không lay tỉnh hắn.” Tiêu Nam Hiên cưỡng chế nội tâm đau xót, hắn càng biết bi thống của Triệt nhi lúc này.

“Các ngươi gạt người, thúc thúc rõ ràng đã chết, vì sao lại nói hắn đang ngủ?” Điệp nhi đột nhiên mở miệng nói, làm cho Vân Phi Tuyết cũng không kịp ngăn cản.

Triệt nhi lập tức quay đầu oán hận nhìn nàng, lớn tiếng quát: “Câm miệng, sư huynh không có chết hắn chỉ là đang ngủ.”

“Oa…” Điệp nhi bị hắn rống mà sửng sốt, sau đó lập tức bị dọa khóc lớn lên.

Một bên Bình nhi thấy nàng khóc lập tức quát lại: “Ngươi mới câm miệng, hắn chính là đã chết.”

“Điệp nhi, Bình nhi câm miệng.” Vân Phi Tuyết bất chấp mà mắng các nàng, nàng không thể để cho các nàng tiếp tục kích thích Triệt nhi nữa, nàng biết Triệt nhi đối với cái chết rất mẫn cảm.

Nhìn thấy mụ mụ lần đầu tiên hung dữ với chính mình như vậy, Điệp nhi cùng Bình nhi lập tức ủy khuất khóc lớn, nước mắt lưng tròng nhìn nàng hỏi: “Mẹ à chúng ta nói sai rồi sao?”

7 responses to “Nghiệt Yêu – Chương 205

  1. ây da. Ta muốn khóc a

  2. huhu, minh khoc het nuoc mat roi ne

  3. Thanks.
    Lọt vô top 5 rồi

  4. Cám ơn nhiều

  5. buồn quá
    thanks nàng nhé

  6. thanks!

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s