Thủy Tính Dương Hoa – Chương 10


Thuỷ Tính Dương Hoa

Cuốn Sơn trang

Chương 10: Ngày thứ sáu (hạ)

Edit: Lazy Home (San San)

Thuỷ Thiên lúc này ra tay kéo Thuỷ Bích lại, cười nói: “Tam đệ, đừng làm cho Hoa Nhi sợ hãi, chuyện giường chiếu của đệ, đợi sau khi quay về phòng cũng không muộn.” Thời điểm hắn nói lời nói này với Thuỷ Bích, nhưng ý thì lại hướng về phía Du Nhi.

Du Nhi lúc này đã sớm hồng cả mặt, không dám nhìn về phía hai huynh đệ Vân Thiên, Vân Bích, cúi đầu xuống, ngay cả cổ cũng hiện ra màu ửng đỏ.

Dương Hoa nghe lời nói của hai tên lưu manh này nói thế liền có chút uất giận, nhưng nghĩ đến chính mình tức giận, thì đúng là trúng ý nguyện của hai tên nam nhân ác liệt này, vì thế nàng liền rất nhanh che giấu đi cảm xúc thật của mình.

Trên mặt nàng treo vẻ tươi cười tự nhận là quyến rũ nhất, đi đến trước mặt hai huynh đệ đang cười đến điên cuồng, đối với bọn họ hai cái vẫy tay, trái phải hai bàn tay mềm đặt lên trên cổ bọn họ, thanh âm mềm mại nói: “Hai vị công tử vốn là những giai công tử hiếm có trên thế gian này, trang chủ cùng ta đến nay vẫn chưa có viên phòng, ta tất nhiên là tịch mịch khó nhịn. Nếu hai vị công tử có thể coi trọng ta, là phúc khí ta đã tu luyện nửa đời. Vô luận là vị công tử nào, ta cũng đều cam tâm tình nguyện. Nếu có thể đồng thời hầu hạ hai vị công tử, ta lại cầu còn không được. Hai vị công tử, các ngươi nghĩ như thế nào? Chủ ý của ta, được chứ?”

Hơi thở nàng như lan, mềm yếu nũng niệu nghe vào trong tai Thiên Thiên Thuỷ Bích, trong lòng rung động.

Muốn chơi đùa là đi, nàng phụng bồi. Dương Hoa nàng cũng không phải là cái người lương thiện gì, nếu nghĩ rằng nàng sẽ bị hai cái tên xú nam nhân này nắm mũi đi, thì bọn họ đã sai lầm rồi.

Thuỷ Thiên nhìn về phía Thuỷ Bích, Thuỷ Bích cũng nhìn về phía Thuỷ Thiên, hai người đồng thời cùng vẫy ra khỏi tay Dương Hoa.

Ho nhẹ một tiếng, Thuỷ Bích đáp: “Chủ ý của Hoa Nhi không sai, để ta cùng nhị ca thương lượng lại rồi sau đó sẽ đưa đáp án cho ngươi.”

Hai người bọn họ, bị một tầm mắt độc ác ở một chỗ tối nào đó bắn quanh thân không được tự nhiên, vì thế sớm bỏ chạy là tuyệt nhất. Không bởi vì hành động của Dương Hoa tốt, hành động của nàng, thực sự là có một chút sai. Cơ bắp trên mặt run rẩy, hai chân run lên, thanh âm cũng có chút run run. Chính là bởi vì như thế, sẽ bị Dương Hoa nghi hoặc.

Cái này, cũng không phải là sự tình kỳ diệu.

Nhìn hai cái thân ảnh vội vàng rời đi, Dương Hoa cất tiếng cười to.

Rất buồn cười, bộ dáng của hai nam nhân kia, giống như có quỷ truy đuổi ở phía sau.

“Tiểu thư, người nên chú ý một chút, hình tượng khí chất.” Du Nhi nhìn Dương Hoa cười đến run rẩy cả người, nhịn không được nói.

Dương Hoa thật vất vả mới có thể ngưng cười, hướng Du Nhi đắc ý nhẹ dương cằm, nói: “Du Nhi, nhìn xem, bản lĩnh của ta như thế nào? Đợi đến khi nào ta rời đi nơi này, đi thanh lâu phát triển trái ngược không sai, bình tĩnh có thể phóng một tảng nam nhân ngã đổ.”

“Tiểu thư, ngươi lại bắt đầu thích nói giỡn rồi. Những lời như vậy làm sao có thể nói được ở trong này, nếu là…”

“Nếu là cái gì? Vì sao lại không tiếp tục nói nữa?” Dương Hoa thấy Du Nhi trừng mắt nhìn phía sau thân thể nàng, không có tiếp tục nói hết lời, liền quay đầu hướng tầm mắt Du Nhi nhìn.

Không có cái gì cả, Du Nhi đã nhìn cái gì? Vẻ mặt cứ như gặp quỷ.

“Du Nhi.” Dương Hoa vươn tay ngọc, quơ quơ trước mặt Du Nhi, đem cái ngu ngốc tiểu đáng yêu hồn kéo trở về.

“Không có gì, tiểu thư, chúng ta trở về đi.” Nói xong, Du Nhi tiến lên giữ chặt tay Dương Hoa, trực tiếp kéo nàng đi đường đi trở về.

Đó không phải là ảo giác của nàng, vừa rồi chớp mắt một cái, trang chủ vô thanh vô tức đứng ở phía sau Dương Hoa, dung ánh mắt tưởng như muốn giết người nhìn Dương Hoa.

Chẳng tốc độ của trang chủ quá nhanh, Dương Hoa quay đầu một cái chớp mắt, trang chủ đã biến mất không thấy. Trang chủ, luôn luôn khó lường, không phải là dạng một tiểu nhân vật như nàng có thể đoán được.

Du Nhi lắc lắc đầu, không dám lại nghĩ nhiều.

“Du Nhi, ta đi dạo vẫn chưa đủ, lúc nãy khiến hai nam nhân kia bỏ chạy làm cho tâm tình của ta rất tốt, chúng ta lại đi dạo…Du Nhi, Du Nhi!”

Dọc theo đường đi, chỉ nghe tiếng Dương Hoa hô to gọi nhỏ.

Thẳng cho đến khi hai đạo thân ảnh kia đi xa, Thuỷ Vân mới hiện thân.

Quần áo đạm sắc thanh  bào, dáng người thon dài. Trên mặt tựa hồ lộ vẻ tươi cười, lúc muốn tìm dấu vết, rồi lại vô tung tích.

Nữ nhân kia, phu nhân của hắn, sau khi bị mất trí nhớ so với trong tưởng tượng của hắn tựa hồ như thú vị hơn rất nhiều. Nghĩ đến đây, bạc môi kia, nhẹ mở ra, một độ cong, nếu những người quen biết với hắn nhìn thấy, nhất định sẽ run run. Điều đo chứng minh, hắn đã nhìn trúng một con mồi nào đó, sắp gặp nạn.

Đầu hạ gió thổi thực mềm mại, thân ảnh kia đứng ở dưới táng cây dương, tay áo chậm rãi di chuyển.

Thực bất hạnh, cái người tự cho là mình đã hành động rất tốt đích thị Dương Hoa, chính là đang vui vẻ ở trong phòng hướng Du Nhi khoe chính mình nhiều lợi hại.

Du Nhi bất đắc dĩ nhìn Dương Hoa hoa chân múa tay sung sướng, trái tim ngâm nga của tiểu thư không biết trang chủ tà ác đến mức độ nào, mới có thể có một bộ dáng không sợ chết như bây giờ.

Có lẽ người ngốc có phút của người ngốc. Dương Hoa có chút đáng yêu, cũng có chút thông minh, nói không chừng cuối cùng có thể bắt được trái tim của trang chủ anh minh thần võ cũng không nhất định.

“Du Nhi, rốt cuộc ngươi có đang nghe ta nói chuyện hay là không?” Dương Hoa bất mãn nhìn Du Nhi đang lạc vào cõi thần tiên ở tại một nơi xa xôi nào đó, cùng nàng nói chuyện không có gì thú vị đến như vậy sao? Vì sao Du Nhi từ sau khi gặp hai cái tên xú nam nhân đó xong, hồn liền rơi vào trạng thái giống như không có ở đây.

“Tiểu thư, những gì ngươi nói ta đều nghe được. Ngươi đã lặp đi lặp lại không dưới mười lần , nói rằng bộ dáng của của hai vị công tử Thuỷ Thiên và Thuỷ Bích thực ngốc, bộ dáng khi bọn họ chạy trối chết, càng ngốc. Ta đã thuộc lòng, tiểu thư.” Không biết là ai ngốc, nhưng theo nàng, bổn tiểu thư của nàng ngốc hơn.

“Như thế nào, ngươi đối với lời nói của ta có ý kiến?” Bàn tay mềm của Dương Hoa chỉ vào Du Nhi, một bộ dáng nếu nàng ấy dám nói chữ “Đúng”, liền gây khó dễ cho nàng ta.

“Không có ý kiến.” Trên mặt của Du Nhi nổi lên một khuôn mặt tươi cười, không dám nói sự thật.

“Cái này còn không sai biệt lắm.” Dương Hoa nằm ở trên giường, lại hỏi: “Du Nhi, chưa đến giờ ăn cơm chiều sao?”

Trước kia ăn xong rồi ngủ, thời gian như đuổi sát nhau vậy. Buổi chiều hôm nay đi dạo một vòng lớn trong sơn trang saun đó trở về, vẫn chưa tới thời gian ăn cơm, cảm giác trôi qua rất chậm.

“Tiểu thư đói bụng sao?” Du Nhi tiến lên hỏi.

“Cũng không phải, là do quá nhàm chán. Du Nhi, nếu có thể rời sơn trang thì cần phải có bao nhiêu là thuận tiện? Ngươi là muội muội của ta, đến lúc đó ta đi, nhất định cũng sẽ mang ngươi theo. Đi ra ngoài như vậy, ta cũng sẽ không nhàm chán.” Dương Hoa nhìn Du Nhi đứng ở mép giường, nói như thế.

Trong lòng Du Nhi xẹt qua một tia ấm áp.

Dương Hoa muốn ra ngoài sơn trang, nàng biết, tuy rằng Dương Hoa không nói ra, nhưng nàng biết. Nay, Dương Hoa nói nếu đi ra ngoài, cũng nhất định sẽ mang nàng đi theo. Du Nhi nàng, có phúc đức tài cán gì? Có thể làm cho Dương Hoa quan tâm như thế? Nàng chẳng qua chỉ là một quân cờ thôi.

“Tiểu thư, bởi vì nhàm chán cho nên ngươi muốn đem ta theo bên người sao?”  Du Nhi giống như bất mãn thầm thì nói.

“Đương nhiên, nhưng nếu có mỹ nam tử nào đó khác, ta sẽ liền đem ngươi ném.” Dương Hoa phóng đại tươi cười, cực kỳ đắc ý.

Du Nhi trừng mắt, không thể tưởng tượng được Dương Hoa sẽ nói ra lời nói khác người như vậy, “Tiểu thư, người là một nữ tử, hơn nữa đã được gả cho trang chủ, về sao không được nói những lời nói khác người như vậy, biết không?”

“Ách, biết.” Dương Hoa tuỳ ý đáp.

Du Nhi là đổ cổ, đó là nàng ta mang tư tưởng phong kiến. Kết hôn vẫn có thển ly hôn như thường, huống chi hiện tại nàng cùng họ Thuỷ tên Vân, căn bản là không có phát sinh quan hệ gì cả.

Hơn nữa nàng cũng không phải là Dương Hoa thật, ly hôn hay không thì cũng giống nhau. Đến lúc đó nàng chạy thoát khỏi cái sơn trang này, là có thể vỗ vỗ mông chạy lấy người. Nam nhân họ Thuỷ kia, đều dựa vào bên cạnh đứng

Nhưng nếu Du Nhi nói, nàng cứ tuỳ tiện có lệ là được.

Cùng Du Nhi nói chuyện phiếm, thời gian trôi qua rất nhanh. Chỉ chốc lát sau, là đến thời gian ăn cơm chìêu.

Biết đồ ăn này không có hạ mê dược, hơn nữa buổi chiếu đem hai huynh đệ Thuỷ Thiên, Thuỷ Bích ra hù sửng sốt khiến cho tâm tình của Dương Hoa rất tốt, khẩu vị, đương nhiên cũng tốt theo.

Cơm nước xong, lại tiếp tục cùng Du Nhi nói chuyện. Đương nhiên vấn đề trọng điểm vẫn là cái màn phát sinh ban ngày. Du Nhi bất đắc dĩ lắc đầu, chuyện này Dương Hoa nói cả một ngày cũng không thấy chán, thật sự là một tiểu nữ nhân dài dòng.

Cuối cùng, Dương Hoa rốt cuộc cũng nói mệt mỏi, mới vui vẻ bò lên giường nằm, rất nhanh ngủ.

3 responses to “Thủy Tính Dương Hoa – Chương 10

  1. Tem. Sao ko ai giật vậy? Tks Gà.

  2. phong bì nè.
    thanks

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s