Thủy Tính Dương Hoa – Chương 14


Thuỷ Tính Dương Hoa

Cuốn Sơn trang

Chương 14: Trở thành bị chồng ruồng bỏ.

Edit: Lazy Home *San San*

Ngón tay Thủy Vân khẽ bắn ra, liền giải khai huyệt đạo của Thuỷ Bích, thản nhiên nói, “Ở Vân Uyển của ta, nhớ rõ phải giữ im lặng.”

“Vâng, đại ca.” Hắn cười hi hi trả lời.

Hắn duỗi đầu ra, nhìn về phía tiểu mỹ nhân nằm ở trên giường. Bộ dáng của nàng, quả thật rất chân chất đáng yêu. Nếu nàng không phải nữ nhân của đại ca, có lẽ hắn cũng sẽ nhún chàm cũng không chừng.

Phương thảo thế gian, hắn đều muốn nhét vào cánh chim. Nhưng đoá hoa mảnh mai này, tựa hồ không phải là một đoá hắn có thể dò xét. Hắn bị một đạo tầm mắt nóng bỏng da thịt thiếu chút nữa bị phỏng, vì mạng nhỏ suy nghĩ, còn những cái gì khác không nên nghĩ đến.

“Nàng đang ngủ? Đại ca, ta có chuyện muốn nói, không bằng chúng ta đi ra ngoài tâm sự.” Thuỷ Bích thu lại biểu tình hi hi cười trên mặt, nói với Thuỷ Vân.

Thuỷ Vân vuốt nhẹ cằm, dẫn đầu đi ra ngoài.

“Chuyện gì, nói đi.” Thản nhiên nói vài chữ, liền biết hắn bình thường quen ra lệnh.

“Trong kinh có lời đồn đãi truyền ra, bệnh tình của hoàng đế nặng thêm, trong triều bắt đầu rung chuyển. Đại ca, ngươi xem?” Thuỷ Bích hỏi.

Loại đại sự như thế này hắn không biết phải ứng đối như thế nào, chỉ có tìm đại ca thương lượng. Đại ca xưa nay rất thông minh, việc này hỏi hắn, chuẩn không sai.

“Bệnh tình của hắn đến có nặng thêm hay là không có nặng thêm thì có liên quan gì đến sơn trang của chúng ta đâu? Chỉ cần lửa không đốt tới trên đầu của chúng ta, cần gì phải để ý đến việc trong triều? Thiên hạ đại loạn, đối với Vân Thiên Bích Thuỷ Sơn trang chúng ta mà nói, không phải càng có lợi hơn sao?” Thuỷ Vân trả lời.

“Nói thế có ý gì?” Thuỷ Bích tò mò hỏi.

“Thuỷ Bích, có một số việc, ngươi thực sự cần phải suy một ra ba. Thử nghĩ xem, Vân Thiên Bích Thuỷ Sơn trang chúng ta, vốn là thiên hạ đệ nhất sơn trang. Nếu thiên hạ đại loạn, quyền quý trong triều này, thế nào một phương không nghĩ mượn dung lực lượng của chúng ta?” Thuỷ Vân bất đắc dĩ nhìn Thuỷ Bích, cảm thấy người đệ đệ này của hắn, ý nghĩ rất đơn giản.

Thủy Bích nghe được lời nói của đại ca, liên tục gật đầu. Xem ra Vân Thiên Bích Thuỷ Sơn trang này, chỉ cần có đại ca ở đây, có thể đem sơn trang thống trị ngọn gàng ngăn nắp.

Vân Thiên Bích Sơn trang này, năm năm trước vẫn còn là một sơn trang vô danh nho nhỏ. Sau lại Thuỷ Vân đem hàng thêu của Thuỷ Thuỷ ra đánh giá trên trời, nếu muốn có được hàng thêu kia của Thuỷ Thuỷ, phải trả giá năm vạn bạc trắng.

Lúc ấy Thuỷ Thiên cùng Thuỷ Bích đều nói Thuỷ Vân điên rồi, ai lại nguyện ý vì một thứ đồ thêu của một nữ tử, mà ra giá trên trời? Thuỷ Vân lại lãnh đạm cười không nói, làm cho hai huynh đệ bọn họ không hiểu.

Một tháng trôi qua, quả nhiên như suy nghĩ của hai huynh đệ bọn họ, hàng thêu không người hỏi thăm.

Bọn họ nghĩ đến lúc này đây, Thuỷ Vân chắc chắn sẽ rất ủ rũ. Ai ngờ lại khác với suy nghĩ của bọn họ, Thuỷ Vân vẫn một bộ vẻ mặt khó hiểu. Mấy ngày sau, Thuỷ Thủy mười ba tuổi xuất hiện ở Vân Thiên Bích Thuỷ Sơn trang. Nàng vừa xuất hiện, lập tức khiến cho mọi người xôn xao. Đương nhiên, là vì mỹ mạo của nàng. Mặc dù tuổi còn nhỏ, khi đó Thuỷ Thủy, đã là một tuyệt sắc nhân gian rồi.

Rồi sau đó, những người này biết rằng những thứ đồ thêu có giá trên trời kia xuất phát từ đôi tay của của Thuỷ Thuỷ. Trong lúc nhất thời, tất cả mọi người đều bàn luận chuyện hàng thêu. Không đến nửa tháng, liền có người muốn bỏ ra năm vạn bạc trắng ra mua đồ thêu. Điều làm cho người ta không ngờ đến là, những thứ đồ thêu này không có được bán đi, đương nhiên, bởi vì Thuỷ Vân nói đồ thêu này là vô giá, không thể bán.

Cuối cùng, mặc dù đồ thêu không có lấy giá cao bán ra, nhưng từ đó đại danh của Vân Thiên Bích Thuỷ sơn trang được khai hỏa. Mà đại danh của Thuỷ Thuỷ, được truyền đến trong cung, lan truyền thiên hạ

Thuỷ Vân, liền thuận thế trở thành trang chủ của Vân Thiên Bích Thuỷ sơn trang. Dưới sự quản lý cai quản của hắn, Vân Thiên Bích Thuỷ sơn trang từ từ phát triển lớn mạnh, rất nhanh trở thành thiên hạ đệ nhất sơn trang.

Đuổi Vân Bích đi, Thuỷ Vân lại quay về nội thất, nhìn về phía vẻ mặt còn đang say ngọt ngủ.

Không biết nàng mơ thấy cái gì, như là bộ dáng rất vui vẻ.

Hắn bước từng bước về phía trước, ngồi xuống mép giường, sau đó xốc nhẹ áo của nàng lên, nơi đó, là vết bầm xanh xen lẫn dấu răng. Thấy thế, hai tròng mắt hắn buồn bã.

Đúng lúc này, Dương Hoa mở đôi mắt đẹp, thẳng tắp nhìn thẳng mắt hắn.

Khó trách nàng cứ cảm thấy ngủ không được an ổn, nguyên lai là có người rình rình coi nàng ngủ.

Cái nam nhân kia đang nhìn chăm chú vào chỗ nào?

Dương Hoa cúi đầu xuống, liền thấy được dấu vết nam nhân đeo mặt nạ tối hôm qua lưu lại trên người nàng.

Nàng chấn động, hiện tại nàng đã thất thân với một nam nhân xa lạ, vậy nàng có bị tống vào chuồng heo hay không? Bởi vì nàng đã không tuân thủ theo chuẩn mực đạo đức của một người phụ nữ, cùng với nam nhân khác lên giường.

Chỉ cần không bị tống vào chuồng lợn, hưu nàng cũng không sao cả.

“Nói, tối hôm qua ngươi cùng một chỗ với người nào, gian phu kia là ai?” Thanh âm lạnh lùng rõ ràng của Thuỷ Vân truyền đến tai của Dương Hoa. Song song với việc hỏi, thuận tay kéo ống tay áo của Dương Hoa lên. Đương nhiên, nơi đó không có dấu thủ cung sa đại diện cho phụ nữ trong sạch.

“Ta không biết là ai, lúc ấy ta bị hạ dược, không biết người đó là loại người nào. Đến khi ta tỉnh táo lại, người đó đã biến mất vô tung. Là ta không đúng, là ta không tốt, hiện tại ta đã không còn tấm thân trong sạch, không xứng với trang chủ, thỉnh cầu ngươi hưu ta.” Dương Hoa từ trên giường ngồi xuống, ngữ khí bình thản nói.

“Ngươi là một nữ nhân không biết cảm thấy thẹn, mất đi sự trong sạch, lại nói nhẹ nhàng như thế. Ngươi muốn ta hưu ngươi, để đi tìm người gian phu đó của ngươi, cùng hắn sống với nhau có đúng hay không? Vì vậy, ngươi không được phép đi nơi nào cả, chỉ có thể ở lại sơn trang của ta!” Thuỷ Vân khẽ dung chút lực, liền đem Dương Hoa đẩy ngã lên giường.

Bị rơi đầu choáng váng hoa mắt, Dương Hoa khinh thường cười cười, nói: “Quân tử động khẩu không động thủ, tưởng rằng trang chủ của thiên hạ đệ nhất sơn trang là một người quang minh chính đại, biết lý lẽ, cư nhiên đánh một nữ nhân, nói ra đi, chẳng phải là sẽ mất mặt trang chủ sao? Nếu nói là vì ta đã làm thiên hạ đệ nhất sơn trang hổ thẹn, đem hưu ta là chuyện không còn gì tốt hơn. Ta biết trang chủ sẽ không vui khi nhìn thấy ta, một khi đã vậy, làm sao phải làm cho chính mình khó chịu?”

Đúng như nàng suy nghĩ, không có một người nam nhân nào sẽ nguyện ý chịu được vợ của mình là một nữ nhân ngoại tình. Huống chi nam nhân này, là một nam nhân lỗi thời.

Nếu nam nhân này ở phía sau vẫn còn ý nguyện nhận nàng, điều này rõ ràng chỉ có thể nói rằng, nam nhân này có vấn đề. Cẩn thận suy nghĩ lại, đêm qua này cơm nước xong liền bị hôn mê, tiếp theo đã bị người nào đó bắt đi. Nhưng nơi nàng bị bắt đi, lại không thể ra Vân Thiên Bích Thuỷ sơn trang. Hơn nữa sau lúc cách sự tình một đêm, Thuỷ Vân mới phái người đến.

Bây giờ nói rõ, chuyện này rất có khả năng là do Thuỷ Vân bày ra.

Nếu là như thế, nam nhân này không khỏi rất tàn nhẫn. Lấy phương thức như vậy cướp đi lần đầu tiên của nữ nhân, nhưng lại không biết tên nam nhân.

Không biết hắn rốt cuộc có mục đích gì, muốn dùng phương thức như vậy để đối phó với một nữ tử nhỏ như nàng. Người của thế giới này, làm sao có thể tàn nhẫn đến như vậy?

Không có lần đầu tiên của nữ nhân, không việc gì cả. Không phải là không cần, mà là không có cách nào để ý. Nếu như vậy, nàng vì cái gì muốn biện hiện ra một bộ dáng cực kỳ để ý, khiến cho những người bọn họ này chê cười nàng ở sau lưng?

“Ta nói rồi, ngươi nơi nào cũng không thể đi!! Ta sẽ an bài cho ngươi một nơi tốt để đi, Hoa Nhi, đây là cái giá ngươi phải trả cho việc đã phản bội ta.” Thuỷ Vân đứng lên, nhìn xuống khối đầu nhỏ kia. Hắn không nhìn đến biểu tình của nàng, nhưng hắn nghĩ, trên khuôn mặt kia nhất định đang tràn đầy phẫn nộ.

Tất cả, hay là muốn tiến hành thêm.

 Dương Hoa ngẩng đầu, nhìn thẳng Thuỷ Vân, cười cười, nói: “Trang chủ, ta và ngươi không quen biết, phiền ngươi đừng gọi ta thân thiết như vậy.”

Thần sắc của nàng, vẫn bình tĩnh như trước. Không có oán giận giống như hắn nghĩ, cũng không có biểu hiện bất mãn. Nữ nhân này, rốt cuộc trong lòng nàng suy nghĩ cái gì?

“Ta muốn xưng hô với ngươi như thế nào cũng có thể.” Cuối cùng Thuỷ Vân bỏ lại một câu, đi ra ngoài.

Hắn có chút tức giận, vì sao tất cả mọi chuyện đều ngoài phạm vi khống chế của hắn? Nữ nhân này không phải là cần phải thống khổ tột cùng sao? Vì sao cho đến bây giờ, hắn vẫn không nhìn thấy nữ nhân kia lộ ra vẻ mặt hắn nghĩ đến?

Vừa rồi nàng tự nhiên cho hắn thấy, muốn hắn không nên xưng hô với nàng thân mật như vậy, phải biết rằng, hắn cũng không phải cố ý.

 Nghĩ đến đây, cước bộ Thuỷ Vân ngừng lại.

Đây không phải là hiện tượng tốt, xem ra dần dần hắn đã bị nữ nhân kia ảnh hưởng. Không được tiếp tục như vậy nữa, không được.

Lập tức, hắn hạ quyết định một quyết tâm. Cho tới bây giờ không ai dám coi thường hắn, cái nữ nhân kia, cũng không thể. Hắn muốn cho nàng biết, coi thường người của hắn, không có kết cục tốt.

Nháy mắt, nam nhân này đã trở thành cái nam nhân lãnh khốc vô tình như trước kia, hắn điều thích thật nhanh. Gương mặt kia dưới ánh mặt trời chiếu rọi, có chút khó lường, cũng có chút lạnh lẽo.

“Tiểu thư.” Thanh âm của Du Nhi, đem suy nghĩ của Dương Hoa kéo quay về.

“Du Nhi, ngươi đã đến rồi?” Hiện tại Du Nhi đến nơi này, có phải sẽ đưa nàng đến cái chỗ mà Thuỷ Vân nói vừa rồi hay không?

“Tiểu thư, hôm qua ngươi làm sao có thể biến mất không lý do? Ngươi không sao chứ?” Du Nhi bước lên, quan tâm hỏi.

Dương Hoa lộ ra một cái tươi cười với Du Nhi, nói: “Không có việc gì, đương nhiên không có việc gì, ngươi xem ta không phải rất rất tốt sao?”

“Một khi đã như vậy, vì, vì sao trang chủ lại hạ mệnh lệnh như vậy?” Du Nhi nói chuyện bộ dáng muốn nói nhưng lại thôi.

“Phải không? Hắn đã hạ mệnh lệnh gì?” Dương Hoa hỏi. Nàng phỏng chừng mệnh lệnh Thuỷ Vân hạ, không phải là một ý kiến hay, nếu không Du Nhi sẽ không nói chỉ một nữa.

“Trang chủ nói, muốn tiểu thư chuyện sang Thiên Kiều Các, hầu hạ nam nhân bên trong sơn trang cần, nữ nhân…” Nói xong từ cuối cùng, thanh âm Du Nhi dần dần biến mất.

Nghe được lời nói của Du Nhi, gương mặt Dương Hoa nhất thời trở nên trắng bệch.

Một hồi lâu sau, nàng mới ngập ngừng nói: “Kết cục của ta đây không phải so với quân kỹ không sai biệt lắm? Nhưng ta vẫn còn đội danh hiệu trang chủ phu nhân, pha trộn cùng với nam nhân khác như vậy, không phải đã làm mất mặt Vân Thiên Bích Thuỷ sơn trang hay sao?”

“Tiểu thư…” Du Nhi nhìn đến sắc mặt tái nhợt của Dương Hoa, trong lòng có chút không đành lòng. Nhưng nàng vốn là thuộc hạ làm việc cho trang chủ, cũng không có nàng nói chuyện quyền lợi, nàng chỉ có thể đem lời nói trang chủ muốn nói chuyển đạt đến Dương Hoa.

Dương Hoa ngẩng đầu, mờ mịt nhìn về phía Du Nhi, có chút không biết làm sao.

“Đây là hưu thư của trang chủ. Trang chủ nói, nói…” Du Nhi có chút khó có thể mở miệng.

“Không có việc gì, ngươi cứ nói đi, ta nghe.” Dương Hoa đón nhận hưu thư. Nàng lộ ra tươi cười, nguyên lai đây là hưu thư của thời cổ đại. Nàng cũng coi như không uổng công việc này, còn có thể thu được thứ này.

3 responses to “Thủy Tính Dương Hoa – Chương 14

  1. Thủy tính dương hoa có tiểu ngược, NV chính cũng kiên cường như VPT mà ^^ với lại có rất nhiều mĩ nam =))

  2. Anh này đủ độc!

  3. Thanks
    Ác thật

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s