Chí Tôn Đào Phi – Chương 19


Chương 19:  Mộng Nguyệt

Edit: Lazy Home * Hà Đoàn *

Sau khi dùng ngọ thiện xong, cũng không có ở lại Mộc gia quá lâu, mặc dù trong lúc đó, Mộc phu nhân đã lấy thân phận nương ra lấy cớ, muốn cùng với Lãnh Thanh Nghiên  nói chuyện riêng, nhưng là Thương Diễm Túc  không muốn  giao người, nàng có thể nói thẳng tại đây,  cũng không phải chuyện gì không thể cho ai biết.

 Hành vi này của hắn trong mắt người  Mộc gia  , đều nghĩ rằng Lãnh Thanh Nghiên bị Thương Diễm Túc hạn chế tự do, mà rơi vào trong mắt Lãnh Thanh Nghiên , lại là nhịn không được muốn cảm kích hắn, hắn hẳn là biết bọn họ muốn nói chuyện với một mình nàng là có chuyện gì, cho nên rõ ràng ngay cả  cơ hội để họ phân phó công việc cho nàng cũng không có.

Xe ngựa chạy  trên đường hồi Lạc vương phủ, bất kể  là Lãnh Thanh Nghiên hay là Thương Diễm Túc,  chuyến đi Mộc gia hôm nay thuần túy cũng chỉ là đi ngang qua mà thôi, Lãnh Thanh Nghiên cũng không cho là, về sau nàng  có thể chủ động đi đến Mộc gia,  nàng thật vất vả mới khiến cho sự nắm giữ của Mộc gia đối với nàng lơi lỏng một chút, tất nhiên là phải hảo hảo nắm lấy cơ hội này.

Chính là, cho dù có như vậy, Mộc gia vẫn có thể dễ dàng đối phó nàng như cũ, mà đồng thời,  nàng cũng đã sa và bên trong Lạc Vương phủ, Mục tiêu tự do của nàng, vẫn rất xa xôi đối với nàng. Mà  điều duy nhất đáng được ăn mừng là,  Lạc vương phủ so với Mộc gia cũng cho nàng một chút tự do hơn.

Thương Diễm Túc vẫn thủy chung nắm chặt tay nàng, Lãnh Thanh Nghiên cũng xuôi theo hắn, nàng biết cho dù có phản kháng cũng không có tác dụng gì, chính là đưa tay kia vén rèm lên, nhìn thế giới bên ngoài ,  dường như nàng chưa có đi hết, cơ hồ cũng chưa thấy rõ thế giớ này.

Không biết  từ chỗ nào, mơ hồ truyền đến một hồi tiếng ca, Lãnh Thanh Nghiên đột nhiên  giật mình, vội vàng đem mành càng mở rộng ra,  muốn đem tiếng ca kia cẩn thận nghe cho rõ ràng.

“Làm sao vậy?”

“ Tiếng ca này là từ đâu truyền  đến?”

Thương Diễm Túc khinh chọn hạ mi, trên mặt có thần sắc tru tức không hiểu, hỏi: “Muốn đi xem sao?”

 Khó hiểu quay đầu nhìn hắn, xem cái gì? Đến nơi mà tiếng ca kia truyền ra sao? Bất quá Thương Diễm Túc cũng không có chờ nàng trả lời liền  hướng tới xa phu bên ngoài xe ngựa  dặn dò : “Đi đến mộng nguyệt.”

“Dạ!”

Sau đó xe ngựa liền quay lại phương hướng, hướng tới Mộng Nguyệt theo lời Thương Diễm Túc  , Lãnh Thanh Nghiên nhìn hắn, hỏi: “ Mộng nguyệt? Kia là chỗ nào?”

Thương Diễm Túc  cũng không có trả lời nàng, chỉ nói câu: “Đến  đó nàng sẽ biết.” Sau đó đã đem tầm mắt chuyển dời đến  bên ngoài xe ngựa.

Liếc nhìn hắn một cái, Lãnh Thanh Nghiên cũng không có  tiếp tục hỏi, nhìn đến hai bên đường ngoài cửa sổ, cảnh sắc, càng ngày càng nghe rõ tiếng ca,  trong mắt chợt hiện lên thần sắc ngạc nhiên cùng nghi ngờ, không hiểu  sao ngay cả tim cũng bắt đầu đập nhanh hơn.

Xe ngựa  dừng lại trước một tòa lầu hoa mĩ tinh xảo, mà tiếng ca Lãnh Thanh Nghiên nghe được  thật sự là từ nơi đó truyền ra. Ngẩng đầu nhìn  lên tòa nhà ba tầng lầu này, bên trên ghi chữ rồng bay phượng múa“Mộng nguyệt” bốn chữ to, cửa lớn mở một nửa,  từ cửa nhìn vào có thể thấy bên trong người ra vào tấp nập

Thương Diễm Túc tự tay giúp đỡ nàng xuống xe ngựa, cũng không nói thêm gì, lôi kéo nàng tiến vào  bên trong, vừa mới tiến vào,  đã thấy một vị nam tử quần áo màu lam đi tới, hướng tới Thương Diễm Túc hơi hơi khom người, cung kính nói: “ Tham kiến  Vương gia, không biết  ngài cần phục vụ gì không ạ?”

Lãnh Thanh Nghiên lăng lăng nhìn  cảnh tượng trước mắt, tim đập bỗng nhanh hơn,cảnh tượng này, vì sao  lại cảm giác quen thuộc đến như vậy?

“Vì sao cổ đại  lại chỉ có thanh lâu đâu? Cho dù có tiểu quan cũng  chỉ là cung cấp cho nam nhân  sử dụng, thật sự là không công bằng a,  nếu như ta không cẩn thận mà giống như trong tiểu thuyết thật sự xuyên qua, ta sẽ ở cổ đại mở một thanh lâu phục vụ cho nữ nhân, đương nhiên,  nếu nam nhân muốn đến cũng hoàn toàn không có vấn đề gì, chỉ cần có tiền,  hay bạc là được!”

“Ngươi nói  nữ tử cổ đại đều là cửa lớn không ra cổng sau không bước, lại còn có thêm lễ giáo nghiêm khắc trói buộc, tuyệt đối không có khả năng ra cửa đi đến thanh lâu? Tiểu tử,  chẳng lẽ ngươi không biết háo sắc của Nữ nhân nổi lên so với nam nhân còn khủng bố hơn sao? Hay là nói,  ngươi đang nghi ngờ năng lực của bản thiếu tướng sao?”

“Ta  sẽ mở một thanh lâu, sau đó mỗi ngày nằm ở trên giường đếm bạc, ăn no rồi ngủ, ngủ no rồi ăn, cuộc sống thích ý, tiêu diêu tự tại,TMD ( câu chửi = con mẹ nó ^^!) huấn luyện cùng nhiệm vụ đi!”

. . .

Phản ứng của Lãnh Thanh Nghiên   làm cho Thương Diễm Túc có chút ngoài ý muốn, vì sao lại nhìn nơi này đến ngẩn người? Là bị  cảnh tượng nơi này dọa sao? Nhưng là biểu tình của nàng, lại tựa hồ cũng không phải bởi vì bị dọa đến.

“Nghiên nhi?”

Bên tai vang lên thanh âm của Thương Diễm Túc  , Lãnh Thanh Nghiên  đang đắm chìm trong suy nghĩ liền khôi phục lại, ngẩng đầu nhìn hướng hắn, hỏi: “Nơi này lão bản là ai?”

 Ở cổ đại này thế nhưng lại mở một thanh lâu mà trước đây nàng đã từng nghĩ đến,  nhìn đến chung quang cơ hồ hai phần ba là nữ tử,  còn có nam tử tuấn mĩ đang ở trên đài ca hát, Lãnh Thanh Nghiên nhịn không được hoài nghi,  lão bản nơi này có phải hay không cũng giống như nàng là xuyên qua?

Cho dù  với tính cách đối với chuyện gì cũng không hề có hứng thú của Lãnh Thanh Nghiên  , giờ phút này  lại nhịn không được thật muốn biết, ai là  lão bản của nơi này? Tại thời không không biết tên này,  nếu có thể gặp gỡ một người khác cũng là xuyên qua, cho dù hai người căn bản là không biết nhau,  cũng sẽ có thể cảm giác được,  thì ra mình không phải là cô đơn như vậy.

 Nam tử áo xanh đứng ở bên cạnh, nhẹ nhàng mà đánh giá Lãnh Thanh Nghiên, nghe được lời nói của Lãnh Thanh Nghiên  nhịn không được nói: “Lão bản  hiện tại đứng ở trước mắt ngài.”

 Câu trả lời này khiến cho Lãnh Thanh Nghiên sửng sốt một chút,  cũng là làm cho trong long nàng có một chút mất mát, nàng có thể khẳng định, Thương Diễm Túc tuyệt đối  là người sinh trưởng ở địa phương thời không này.

Thương Diễm Túc khinh chọn hạ mi, nói: “Ái phi tựa hồ đối  với chuyện ta là lão bản nơi này có gì không vừa lòng.”

Ái phi?  Nam tử áo xanh kia chớp chớp mắt, nhìn Lãnh Thanh Nghiên trong mắt càng thêm nhiều tia tìm tòi nghiên cứu, chẳng lẽ  đây là tân Vương phi Lạc vương vừa thú? Thật sự là chuyện mới mẻ, hắn đã vậy còn  thật dễ dàng đã liền tiếp nhận quân cờ được gả làm Vương phi này của hắn.

Lãnh Thanh Nghiên lắc đầu, nói: “ Ta chỉ là thấy có chút ngạc nhiên .”

“Thất ca,  tại sao ngươi lại ở nơi này?” Phía sau truyền đến một  thanh âm xa lạ, nghe  ngữ khí của hắn dường như việc  Thương Diễm Túc xuất hiện ở trong này  khiến hắn kinh ngạc  vô cùng.

Lãnh Thanh Nghiên xoay người sang chỗ khác,  liền nhìn thấy một thiếu niên mặc quần áo màu tử y khoảng chừng mười năm mười sáu tuổi, thắt lưng hệ n mang theo ngọc bội; cầm trong tay ngà voi chiết phiến, sắc mặt như đào hạnh, tư thái thanh tao lịch sự, con ngươi linh động,  giống như hạt châu hấp dẫn người khác. Ở  bên cạnh hắn,  còn có một người khác đồng hành với hắn,  người này Lãnh Thanh Nghiên  lại biết , Cẩn vương Thương Diễm Hách.

 Dáng người cao gầy tuấn nhã, quần áo  làm bằng tơ lụa tốt nhất,  trên đầu hắn dùng tram ngọc cài cố định lại, càng tô đậm thêm vẻ đẹp phi phàm của một vị công tử xuất chũng.Tươi cười kia mang theo điểm phong lưu, cằm hơi hơi nâng lên,  trong mắt người ngoài , như ánh sang của những vì sao.

Mới vừa đi vào cửa, hắn liền thấy được Lãnh Thanh Nghiên, thần sắc thoáng sợ sệt, nhưng rất nhanh liền khôi phục bình thường, bước nhanh đi đến trước mặt Thương Diễm Túc , trước hướng tới Lãnh Thanh Nghiên chắp tay thi lễ, nói: “Tham kiến thất tẩu!”

Sau đó dùng khuỷu tay nhẹ nhàng đụng vào Thương Diễm Túc, cười đến  có chút tà ác nói: “Thất ca,  ngươi như thế nào lại mang thất tẩu đến nơi này a? Ngươi cũng biết  Mộng Nguyệt của chúng ta có bao nhiêu mĩ nam  vĩ đại a, vạn nhất thất coi trọng một vị nào đó,  ngươi sẽ phải làm sao bây giờ?”

Thương Diễm Túc lạnh lùng nhìn hắn một cái, sau đó quay đầu  chỉ vào vị  tử y công tử kia, đối với Lãnh Thanh Nghiên nói: “Đây là  con trai độc nhất của cửu hoàng thúc, Thương Diễm Trạch.”

Thương Diễm Trạch đầu tiên hướng về Lãnh Thanh Nghiên chắp tay thi lễ nói: “Tham kiến thất tẩu!”

 Quan hệ của hắn cùng với hai vị huynh đệ  Thương Diễm Túc   phi thường tốt, hơn nữa hắn cũng là đứa cháu được  thương Lang Hoàng sủng ái  nhất, đối với Thương Diễm Túc cùng Thương Diễm Hách xưng hô cho tới bây giờ đều là Thất ca cùng Cửu ca.

Lãnh Thanh Nghiên gật đầu ý bảo, không biết vì sao,  đối với vị thiếu niên này,  không hiểu sao sinh ra cảm giác rất tốt, tổng cảm thấy,  dường như trên người hắn có cái gì đó khiến cho nàng thực thích.

Thương Diễm Hách tiến đến  trước mặt nàng, cười tủm tỉm nói: “Thất tẩu a,  nếu ngươi muốn đến xem vị mỹ nam ấy như trong lời nói,  cứ nói thẳng một tiếng là được, không cần khách khí a!  Nể mặt ngươi là thất tẩu của bổn Vương, bổn vương sẽ  giảm giá cho ngươi.”

Thương Diễm Trạch cũng  đi đến bên cạnh, đôi mặt to mở lớn , một bộ  là biểu tình thực là thuần khiết, nói: “ Lời này của Cửu ca không đúng rồi, nếu là thất tẩu,  tất nhiên sẽ là miễn phí rồi, ta thật sẽ rất ngượng ngùng nếu thu bạc của thất tẩu a.”

“Kia  ngươi nói cũng đúng a, thất tẩu ngươi thật sự là  được lời, miễn phí a!”

Thương Diễm Túc ánh mắt híp lại nhìn hết thảy, lạnh lùng nhìn hai người kia, bọn họ  đây là đang làm gì? Xui khiến Nghiên nhi hồng hạnh xuất tường? (là đi ngoại tình a)

Nhìn  hai người này, Lãnh Thanh Nghiên cảm giác được có điểm buồn cười, tâm tình cũng tốt lên một chút, mang theo điểm vui đùa nói: “Các ngươi có thể quyết định  thu bạc của ta hay không sao?”

“Đương nhiên là có thể,  chúng ta là lão bản nơi này a!”

Lão bản? Lãnh Thanh Nghiên không khỏi đem tầm mắt chuyển dời đến  nam nhân áo xanh kia,  mà nam nhân áo xanh kia cũng nhìn ra điểm hoài nghi trong mắt Lãnh Thanh Nghiên, nhẹ giọng nói: “Vương phi đừng hiểu lầm,  Mộng nguyệt này là do ba chúng ta cùng quản lí.”

5 responses to “Chí Tôn Đào Phi – Chương 19

  1. Tem.

  2. tem nha
    thanks nang nhiu lem’
    tem xong moi dok keke

  3. A, co ca thanh lau cho nu gioi sao ? Thanks em nhieu !

  4. thanks nàng

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s