Chí Tôn Đào Phi – Chương 20


  Chương 20:  Một  người khác

Edit: Lazy Home * Hà Đoàn *

 Sau chín ngày thành thân, Thương Diễm Túc không cần đi vào triều sớm,  mà vào canh năm ngày thứ mười , Lãnh Thanh Nghiên còn đang trong giấc mộng bị Thương Diễm Túc vô tình đánh thức.

Không kiên nhẫn nhíu mày, mở to mắt lạnh lùng nhìn hắn, Thương Diễm Túc không nhìn  đến tức giận của nàng,  đưa tay mang triều phục ném tới trước mặt của nàng, nói: “Ái phi, ngươi sao có thể ngủ tiếp như vậy hả? Còn không mau đứng lên giúp bổn Vương thay quần áo?”

Khóe miệng run rẩy vài cái, Lãnh Thanh Nghiên không thèm để ý đến hắn,  quay người lại tiếp tục ngủ, muốn  nàng giúp hắn thay quần áo, nằm mơ đi! Bất quá thật sớm a, sớm như vậy đã phải rời giường vào triều,  hoàng đế cổ đại thật không có tính người.

Thương Diễm Túc   nhìn chằm chằm bóng lưng Lãnh Thanh Nghiên  , chờ mong nàng có thể đứng lên giúp hắn thay quần áo, đây chính là  việc mà thê tử phải làm , nhưng hắn  sớm phải thất vọng rồi, Lãnh Thanh Nghiên  vẫn tiếp tục nằm ở đó ngay cả cử động cũng không có,  chứ đừng nói là đứng lên giúp hắn thay quần áo.

Bất đắc dĩ  đành phải tự mình động thủ,  đợi đến  khi đã sửa sang lại thoả đáng mọi thứ, hắn  đưa tay kéo  Lãnh Thanh Nghiên  từ trên giường lại,  cúi đầu hướng đến phấn môi của nàng, hung hăng khẽ hôn trong chốc lát mới cảm thấy mỹ mãn rời đi, lại chỉ cần rửa mặt một chút,  ăn một chút bữa sáng rồi đi vào triều.

Lãnh Thanh Nghiên ngồi ở trên giường, sắc mặt âm trầm nhìn phương hướng Thương Diễm Túc  ly khai, vừa rồi, nàng vừa mới có điểm buồn ngủ, bị hắn làm loạn như vậy, làm sao còn có nửa điểm buồn ngủ? Điều này khiến cho nàng thật sự là có ý tưởng muốn giết người.

 Nằm ở trên giường đến nửa ngày , nàng không có đến nửa điểm buồn ngủ lại, Lãnh Thanh Nghiên bất đắc dĩ chỉ có thể mở to hai mắt, lăng lăng nhìn giường đỉnh ngẩn người, sau đó cũng không biết  khi nào thì,  nàng đã lại ngủ thiếp đi.

Đợi đến khi  nàng lại tỉnh lại,  mặt trời dường như đã lên cao lắm rồi, ánh mặt trời  từ khe hở của cửa sổ truyền vào bên trong phòng, vừa vặn chiếu vào  trên mặt của nàng,  khiến cho nàng không thể lập tức mở mắt ra được.

Nàng cũng không gọi hai nha hoàn tuỳ thân đến hầu hạ nàng, bởi vì nàng cũng không phải  Mộc Thiên Dao thật sự, không có  thói quen được hầu hạ, hơn nữa nghĩ đến đi đến đâu cũng có người đi theo, điều này làm cho nàng rất khó chịu.

 Tất cả mọi chuyện đều là chính mình động tay làm, đi đến tiền viện, quản gia sớm đã  ở bên trong chờ lâu, nhìn thấy nàng đi ra vội vàng phân phó nha hoàn, để các nàng đem đồ ăn đã chuẩn bị tốt bưng lên.

“Không cần!”

“Vương phi,  làm sao có thể không ăn sáng được đâu?  Chuyện này đối với thân thể sẽ không tốt!” Quản gia cung kính đứng ở bên cạnh, thấy Lãnh Thanh Nghiên ngăn trở bọn nha hoàn đi bưng đồ ăn, không khỏi nói.

Lãnh Thanh Nghiên lắc lắc đầu, nói: “Thật sự không cần, ta muốn đi ra ngoài đi một chút,  đợi đến lúc đói có thể ăn đồ ăn bên ngoài.”

“Vương phi muốn đi ra ngoài? Vậy để cho hai nha hoàn Hương Lan cùng Hương Mai đi theo hầu hạ Vương phi đi.”

“Không cần,  một mình ta có thể đi ra bên ngoài, không cần người đi theo hầu hạ.”

“Dạ! Không biết Vương phi  có còn phân phó gì hay không?”

Quản gia  từ đầu đến cuối vẫn  cúi đầu, thần thái cung kính, đối với vị quản gia này, Lãnh Thanh Nghiên vẫn là rất hảo cảm, bởi vì cho tới bây giờ đều không có nhìn  thấy hắn đối với bất luận kẻ nào nổi giận, luôn hết  làm hết sức với khả năng của mình, đối với  chuyện của chủ tử cũng chưa bao giờ hỏi nhiều.

Người như vậy, người như vậy có khả năng sống được với người bình thường rất tốt.

Lãnh Thanh Nghiên không có  mang theo nha hoàn nào liền xuất môn,  tinh tế xem xét nơi nàng đã sinh hoạt đến mười sáu năm nay, nhưng  dường như chưa có đi ngắm được hết toàn bộ thế giới này,  bất tri bất giác đã đi tới cửa Mộng Nguyệt, ngẩng đầu nhìn  bốn chữ to kia, bên trong còn truyền ra thanh âm huyên náo, Lãnh Thanh Nghiên mày không khỏi khinh nhíu lại.

“Thất tẩu?”

Sau lưng đột nhiên vang lên thanh âm làm cho Lãnh Thanh Nghiên xoay người sang chỗ khác, liền thấy được Thương Diễm Trạch, chính  là đang cười cười nhìn nàng, đối với  sự xuất hiện của nàng có điểm ngoài ý muốn.

Lãnh Thanh Nghiên  hướng hắn hơi hơi nghiêng người, nhẹ giọng nói: “Ta chỉ là vừa vặn đi ngang qua.”

Thương Diễm Trạch nhếch miệng lộ ra một cái sáng lạn tươi cười,  đưa tay chỉ vào cửa Mộng Nguyệt, nói: “Nếu đã khéo như vậy đi ngang qua nơi này, vậy  vào bên trong ngồi một chút đi, tin tưởng thất ca hẳn là  sẽ không có ý kiến gì đâu, cùng lắm thì ta  phái các cô nương đến hầu hạ ngươi là được.”

Thương Diễm Trạch tươi cười  rất có sức hút,trên mặt Lãnh Thanh Nghiên  không khỏi nhu hòa đi rất nhiều, khóe miệng thoáng cong lên hiện lên một cái  độ cong nhợt nhạt, gật đầu, nói: “Vậy phiền toái ngươi.”

Tuy rằng thực nhạt nhẽo,  dường như không biết nói tiếp thế nào, nhưng Lãnh Thanh Nghiên  tươi cười khiến cho  Thương Diễm Trạch ngây người một chút, sau đó vội vàng xua tay nói: “Không phiền toái không phiền toái, thất tẩu có thể quang lâm bổn điếm,  đây chính là vinh hạnh của tiểu đệ, mời!”

Ngồi trong ghế lo trên lầu hai, Lãnh Thanh Nghiên  nhìn đến những cảnh tượng phía dưới, đột nhiên hỏi: “Lúc trước là ai đã nghĩ ra được  mở một nhà , À , thanh lâu?”

Thương Diễm Trạch mỉm cười, trên mặt tựa hồ còn có chút thẹn thùng, nói: “Này,  lúc đó cũng chỉ là thuận miệng nhắc tới, kết quả không nghĩ tới Cửu ca  lại đối với đề nghị này phi thường hứng thú, còn đem  cả Thất ca kéo đến đây.”

 Câu trả lời này khiến cho Lãnh Thanh Nghiên sửng sốt một chút, không khỏi đem tầm mắt chuyển dời đến trên người hắn, “Ngươi nói,  đề nghị này là ngươi đề suất?”

“Đúng.”

“Vì sao  ngươi lại nghĩ đến mở một  khách điếm như vậy?”

Thương Diễm Trạch nở nụ cười , nói: “Kỳ thật cũng không phải đệ nghĩ ra được, đệ cũng là nghe được một người khác nhắc tới, sau đó thời điểm cùng  Cửu ca  nói chuyện đã vô tình nói đến .”

“Một  người khác?”

“Đúng, hắn cảm thấy  trên đời này chỉ có thanh lâu, cho dù có là tiểu quan cũng chỉ là cung cấp phục vụ chon nam nhân, thật sự là có điểm không công bằng, nếu  như hắn có năng lực , hắn nhất định  sẽ mở một thanh lâu chuyên cung cấp cho nữ nhân đến hưởng lạc, đương nhiên, nam tử cũng  có thể vào , chỉ cần có ngân lượng . A? Thất tẩu,tẩu  làm sao vậy?”

 Nói được một nửa, đột nhiên phát hiện sắc mặt Lãnh Thanh Nghiên sắc mặt trở nên  thực khác lạ, lại dùng một loại ánh mắt thực kì quái nhìn hắn, điều này làm cho Thương Diễm Trạch có chút không được tự nhiên, cũng có chút lo lắng.

Lãnh Thanh Nghiên há miệng thở dốc, nhưng lại không phát ra thanh âm gì, chính là  sững sờ  nhìn Thương Diễm Trạch, vì sao,  những lời này tại sao lại nghe quen thuộc đến như vậy? Vì sao hắn  lại nói ra những lời như vậy? Người kia, ở trong miệng hắn rốt cuộc là ai?

“Thất tẩu?” Biểu tình của Lãnh Thanh Nghiên  làm cho  Thương Diễm Trạch sợ hãi, đưa tay ở trước mặt nàng phe phẩy vài cái, khẩn trương hỏi, “Tẩu làm sao vậy?”

Lãnh Thanh Nghiên kinh tỉnh lại, sắc mặt dần dần bình tĩnh, chính là trong lòng cũng đã là loạn thành một đoàn. Thật muốn hỏi, hỏi hắn  người đã nói những lời này với hắn là ai? Nhưng là đến lúc này, nàng vì sao lại cảm  thấy  thực sợ hãi?

“Ta, có thể hỏi một tiếng, cái kia,  người mà đã nói với ngươi những lời này, là ai chăng?”

Nghe vậy, Thương Diễm Trạch sửng sốt một chút, sau đó trên mặt đột nhiên lộ ra  nụ cười dị thường nhu hòa, nhẹ giọng nói: “Một người rất quan trọng.”

Nhìn Thương Diễm Trạch, trước mắt không khỏi hiện lên nụ cười trong sáng kia,  sau đó lại là một khuông mặt tươi cười cũng chậm dãi hiện lên, Lãnh Thanh Nghiên đồng tử một trận co rút nhanh,  tay gắt gao nắm lại, cả người đều ở run nhè nhẹ,A Trạch?

Nhưng là,nàng cũng không dám tiếp tục hỏi, mặc kệ hắn rốt cuộc có phải  A Trạch hay không, nàng cũng không muốn biết rõ ràng. Hắn là con trai độc nhất của  cửu Vương gia ,đứa cháu mà  Thương Lang Hoàng sủng ái nhất , nếu nói là ngàn vạn sủng ái tập  trung vào một người nửa điểm cũng không thấy kì quái, cho dù hắn thật sự là A Trạch thì thế nào?  Nàng có thể nhẫn tâm phá hủy cuộc sống của hắn sao?

Đương nhiên, nếu hắn không muốn  nói, vậy lại càng  không thể tiếp tục hỏi.

Cúi đầu nhẹ giọng nói : “Phải không? Ta nghĩ người đó cũng là một người rất quan trọng với ngươi, nói cách khác ngươi sao có thể vì mấy câu nói này của hắn mà lại mở ra một thanh lâu như vậy đâu?”

Thương Diễm Trạch nhìn nhìn Lãnh Thanh Nghiên, đối với  phản ứng của nàng có điểm để ý, chần chờ hỏi: “Thất tẩu, Tẩu vừa rồi, thật sự không có việc gì sao?”

“Không có việc gì, chính là tối hôm qua không có nghỉ ngơi tốt, hôm nay hơi mệt liền nhịn không được thất thần một chút.”

Nghe vậy, Thương Diễm Trạch chính  lộ ra biểu tình hoàn toàn hiểu biết , liên tục gật đầu nói: “ Thì ra là như vậy a? Bất quá cái này cũng thật sự là không có biện pháp a, cảm tình của Thất ca cùng Thất tẩu thật là tốt làm cho đệ hâm mộ đâu!”

Lãnh Thanh Nghiên  cũng không có giải thích cái gì, mỉm cười  , nói: “Muốn thực hâm mộ,  sao không nhanh đi thú một nương tử về nhà đi?”

Thương Diễm Trạch nhìn Lãnh Thanh Nghiên tươi cười lăng lăng ngẩn người,  sau một lúc lâu mới phản ứng lại , không khỏi sợ hãi than nói: “Thất tẩu,  thất ca đã bao giờ nói với tẩu, bộ dáng tẩu cười rộ lên quả thực không phải người!”

“Không phải người?”

“Ai, thất tẩu  ngươi hiểu ý ta nói cái gì mà.”

Lãnh Thanh Nghiên  chỉ cười mà không nói, cứ như vậy đi, có một số việc, chỉ cần nàng biết là được rồi, về phần hắn, vẫn là tiếp tục làm tiểu Vương gia của hắn, trải qua cuộc sống tiêu dao của hắn đi, tuy rằng nàng còn không có xác  thực được hắn thật sự là A Trạch, tuy rằng loại chuyện này có điểm không thể tưởng tượng.

Nàng chỉ cần biết rằng, ở thế giới này, nàng gặp một  người cười đến đơn thuần như đệ đệ của nàng là được.

4 responses to “Chí Tôn Đào Phi – Chương 20

  1. Tem.

  2. phong bì . thanks

  3. Khong le de de cua nang i xuyen khong toi day sao ? thanks em !

  4. chắc là đệ đệ của nàng rùi, tình cảm hai người tốt quá!
    thanks nàng

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s