TUYỆT THẾ HÔN QUÂN- CHƯƠNG 2.2


TUYỆT THẾ HÔN QUÂN

CHƯƠNG 2.2

EDIT: LAZY HOME (NGỌC NHI)

Cuối cùng, ba người quyết định tìm con của tiên hoàng, phò tá đăng cơ, rồi tùy theo quyết định của tân đế.

Nhưng nằm mơ cũng không nghĩ tới, huyết mạch của tiên hoàng lại thưa thớt đến vậy, bọn họ mất một năm mới tìm được Tề Tuyên, đã không còn thời gian để tiếp tục tìm kiếm, đành phải dịch trang cho nàng cải trang lên kế vị trước, rồi mới tính tiếp.

Bởi vì phượng giả hoàng đế, bọn họ sợ bị phát hiện, càng tăng cường thêm giám ngục, đối với những phần tử phản loạn này lại càng thêm cảnh giác.

Để trừ hậu họa, cuối cùng, ba người đưa ra quyết định, tân đế đăng cơ, phản loạn phải trừ tận gốc, thứ nhất là để trấn áp lòng người, thứ hai, giảm xuống khả năng thân phận của Tề Tuyên bị bại lộ.

Như vậy, Tề Tuyên không giống như tiền lệ, khi tiền hoàng đăng cơ ra lệnh đại sá thiên hạ, ân thưởng bách quan, thánh chỉ đầu tiên nàng ban ra lại là lệnh xử trảm, một đạo thánh chỉ lấy đi tính mạng của một ngàn tám trăm hai mươi người, máu chảy thành sông, thi thể chất cao như núi.

Bộ Kinh Vân, Lí Hữu Hợp cùng Chu Băng như vậy mới yên tậm, mối họa được trừ tận gốc, Tề Quốc như vậy mới có thể yên ổn.

Hắn dù thế nào cũng không nghĩ tới, sự kiện đó lại trở thành bóng ma lớn nhất trong lòng nàng. Nàng cho rằng chính mình đã hại chết rất nhiều người, đến giấc ngủ cũng không thể an bình.

Vì thế, hắn căm hận chính mình, ép buộc một tiểu cô nương mang trên vai trọng trách của cả một quốc gia, lại không cho phép nàng can dự chính sự, tiếng thơm thì bách quan hưởng, ác danh thì khoác trên người nàng, biến nàng thành hôn quân bị cả thiên hạ nguyền rủa, như vậy là làm sao? Năm đó, bọn họ không phải đã uống máu ăn thề, Nghĩa Dũng quân thành lập cũng là vì mưu cầu hạnh phúc cho dân chúng hay sao?

Hắn rất có lỗi với nàng, cả đời này, hắn chưa từng áy náy như vậy, thương tiếc đối với nàng như thủy triều, dâng lên không dừng, hô hấp của hắn trở nên trầm trọng, ngay cả nội lực kinh người cũng không thể áp chế được.

Đột nhiên, trong lòng hắn nổi lên xúc động, mong muốn đem nàng rời đi cung đình khiến nàng chán ghét này, thiên hạ rộng lớn, nàng muốn đi đâu, hắn cũng sẽ che trở nàng, chỉ mong nàng vui vẻ, khoái hoạt.

Tay hắn vươn ra, muốn chạm vào áo bào tung bay của nàng.

Nàng đột nhiên quay đầu. “Uy, trẫm không đi nổi nữa, ngươi mang trẫm bay đi xem tể tướng cùng tướng quân động cước như thế nào đi”

Mùa đông đã sang. Muôn hoa sớm đã tàn, nhưng nàng ngoái đầu nhìn lại trong nháy mắt, hắn lại ngửi được hương thơm của ngàn vạn đóa hoa đào. Tiểu yêu tinh động lòng người này dù ở giữa mùa đông tuyết rơi vẫn là kiều mị như vậy hay sao?

Hai tay hắn vòng qua ôm lấy thắt lưng của nàng, nhìn vào mắt nàng tràn ngập mê đắm.

“Ngũ hồ tứ hải, ngươi muốn đi đâu, chúng ta cùng đi.” Lời vừa dứt, hắn đã như lưu tinh, đem nàng bay về phía phòng nghị sự.

“Gì?” Nàng phát hiện chính mình không hiểu được lời nói của Bộ Kinh Vân. Là nàng nghĩ sai? Hay là hắn nói sai? Nhất định là ý sau, người này đối với nàng luôn dùng từ ngữ ngắn gọn, hừ, không muốn cùng nàng nói chuyện thì đừng nói a! Tưởng giỏi lắm sao, nàng muốn nói chuyện thì đã có đất trời lắng nghe.

Cúi đầu, nàng vụng trộm làm mặt quỷ với hắn. Đại đầu gỗ, một chút cũng không xinh đẹp, nam nhân a, phải có ngũ quan xinh xắn, da thịt như ngà như ngọc mới là đẹp.

Tề Tuyên khi được Bộ Kinh Vân đưa tới trước cửa phòng nghị sự, đã bị thanh âm tranh chấp cùng đổ vỡ bên trong làm cho sợ hãi.

Nàng vốn biết tể tướng cùng đại tướng quân thường vì không cùng chính kiến mà ầm ỹ, nhưng giống như bây giờ, gào thét dữ dội, lại ném này ném nọ, cùng nguyền rủa tổ tông mười tám đời đối phương, là lần đầu tiên nhìn thấy.

Tề Quốc chẳng lẽ sắp sập sao?

Nàng nhanh chóng mở ra cánh cửa phòng nghị sự, ngay lập tức, một nghiên mực bị ném tới. Nàng toàn thân cứng đờ, quên luôn việc phải né tránh.

Thân ảnh to lớn ngay tại một tích tắc này, di chuyển tới phía trước, tấm lưng rộng lớn hoàn toàn bảo hộ nàng.

Bộ Kinh Vân khẽ vẫy tay, nghiên mực lập tức trở thành bụi cát bay đi.

“Hành thích vua, tử tội.” Thanh âm lãnh đạm lại giống như hòn đá tảng nện xuống.

Trong phòng, cầm trì đao đuổi giết tể tướng, đại tướng quân cùng không ngừng dùng vật này nọ công kích đại tướng quân, tể tướng, đồng thời giật mình dừng lại.

Phòng nghị sự là nơi dùng để xử lí việc quốc gia đại sự, Bộ Kinh Vân tại sao lại để Tề Tuyên tới đây. Nữ nhân tham gia quốc sự, điềm báo mất nước a!

Bất quá, hoàng đế giả cũng là do bọn hắn nuôi cấy, nàng trên danh nghĩa vẫn là quân chủ, trong lòng không thừa nhận là một chuyện, nhưng ngoài mặt, lễ tiết vẫn là phải giữ.

Lí Hữu Hợp cùng Chu Bằng đồng thời khom người: “Tham kiến hoàng thượng.”

Xem, ngay cả quỳ lạy cũng giống như  cúi chào, nàng làm hoàng đế cũng thật vô nghĩa rồi? Nhưng nàng cũng không để ý, cất bước, thật cẩn thận bước vào phòng nghị sự. Bộ Kinh Vận lại lui về phía sau nàng bảo hộ.

Tề Tuyên nhìn một lượt quanh phòng nghị sự. Ném cũng thật giỏi, ngay cả giá sách cũng đã sụp mất một nửa, không cần nói tới những văn thư cùng tấu chương khác.

Bách quan trình lên tấu chương, Tề Tuyên không có quyền ngự lãm, nhưng nếu tấu chương mất, người gánh tránh nhiệm lại chính là nàng. Xem ra, cái danh hiệu hôn quân của nàng lại vừa được thăng cấp.

Không biết lúc này có nên hạ chiếu luận tội bản thân một lần nữa hay không? Cũng phải nói, nàng dường như đã tập thành thói quen.

“Hai vị ái khanh miễn lễ” Ghế đều đã đổ, cũng không có chỗ mà ngồi, đơn giản lắm, đứng hết đi! “Trẫm nghe nói, phòng nghị sự sắp có án mạng, đặc biệt đến xem, ở trong hoàng cung có máu là không tốt, đúng không nhỉ?”

Lí Hữu Hợp cùng Chu Bằng đồng thời hừ một tiếng, quay lưng về phía nhau, ai cũng không muốn để ý ai.

“Hai vị ái khanh đều là rường cột của nước nhà, người nào có chuyện, đều là tổn thất của Tề Quốc. Các người cũng không muốn nhìn thấy dân chúng lại trải qua những ngày đói kém giống như mười năm trước đi?” Không ai để ý nàng, không sao cả, nàng có thể tự tạo niềm vui cho mình “Quốc gia đại sự sao không cùng bình tâm lại, từ từ thảo luận, rồi cũng tìm được phương án khiến ai nấy đều hài lòng thôi.”

Không gian vẫn rất lạnh, lạnh đến nỗi Tề Tuyên hoài nghi phòng nghị sự này phải chăng là có bức tường nào bị thủng khiến cho gió lạnh từ bên ngoài thổi vào.

Nàng sờ sờ mũi, rất rõ ràng tể tướng cùng đại tướng quân sẽ không bao giờ để nàng tham dự vào quốc sự, mà Bộ Kinh Vân sở dĩ gọi nàng đến cũng chỉ là muốn trấn an lửa giận trong lòng hai vị đại nhân này mà thôi, làm cho bọn họ không đến mức thật sự đem đối phương chém thành nhiều mảnh.

Hiện nay, nhiệm vụ của nàng đã hoàn thành, có phải hay không nên trở về nội cung tiếp tục quá trình làm heo, ăn no ngủ, ngủ ăn no, hết ngày?

Đêm qua, nàng ở trong cung đi lại thật lâu, thật mệt mỏi, vừa rồi mới được Trữ Tiếu Mộng hầu hạ ngủ được một lúc, giờ này chắc khoảng giờ mùi, nàng còn chưa ăn no, thậm chí bữa sáng cùng bữa trưa nàng còn chưa ăn, rất đói a!

Tề Tuyên có thể không để ý tới sự thất lễ của tể tướng cùng đại tướng quân, nhưng có một người, trong lòng lại bốc lên lửa giận ngút trời.

Hai người này trong lòng rốt cuộc có hoàng thượng hay không? Chẳng trách Tề Tuyên lại nói, quyền lực ăn mòn lòng người.

Bộ Kinh Vân lạnh lùng mở miệng: “Khải tấu hoàng thượng, địch quốc ý định xâm nhập, đại tướng quân chủ chiến, tể tưởng chủ hòa, bởi vậy mới xảy ra tranh chấp.”

Lí Hữu Hợp cùng Chu Bằng đồng thời quay đầu, kinh ngạc nhìn Bộ Kinh Vân. Hắn như thế nào lại đem sự việc trọng yếu như vậy nói với một nữ nhân đâu?

“Địch quốc?” Tề Tuyên suy nghĩ một chút nói: “Chính là cái quốc gia thừa dịp nước ta nội loạn, chiếm lấy U Châu, thỉnh thoảng lại đến quấy rầy, cướp lương giật tiền, Địch quốc? Bọn họ lại tới? Lần này là bởi vì cái gì?”

Nói đến Địch quốc, Chu Bằng vốn trong bụng có đầy lửa giận lại như ném thêm vào một cây pháo, nhất thời nổ tung.

“Đám người man rợ kia cư nhiên yêu cầu ta cùng chúng kết huynh gọi đệ, Địch quốc xưng huynh, quả là khinh người quá đáng! Lần này, chúng ta vô luận thế nào cũng không thể lại thỏa hiệp, tiến đánh cho bọn chúng cả phân chuột cũng phải nôn ra.” Chu Bằng xuất thân lỗ mãng, từng theo tiên hoàng chinh chiến tứ phương, dựa vào quân công hiển hách mà thăng lên trở thành tham tướng, không ngờ, chỉ vì một mũi tên bắn lén chấm dứt tiền đồ tươi đẹp của hắn. Sau khi tiên hoàng băng hà, một tham tướng không có xuất thân gia thế, lại trời sinh tính tình lỗ mãng, đã bị chư hầu cùng quyền thần nhiều năm khi dễ, cuối cùng, chán nản mà tháo giáp hồi hương.

Lí Hữu Hợp với hắn hoàn cảnh giống nhau, đường đường là đệ nhất trạng nguyên, do không hiểu quan trường luồn cúi, cũng không kết bè kéo phái, không có lý tưởng cao xa, lại khắp nơi chịu xa lánh, sau gặp tao biếm, phẫn nộ mà từ quan.

Sau khi Tề Quốc nội loạn, hai người bọn họ ngẫu nhiên gặp lại, nổi lên tình cảm thân thiết, lại thấy dân chúng khắp nơi tha hương, quốc gia suy sụp, tâm niệm vì nước tận chung trở lại, liền hợp lực, cỗ vũ dân chúng đứng lên phản kháng, tổ chức Nghĩa Dũng quân, thầm nghĩ tranh đoạt thiên hạ, đối với đám người không màng sống chết của dân chúng mà tức giận.

Lúc ấy, Bộ Kinh Vân vừa tròn mười tám tuổi, cũng đã vững vàng ngồi trên ngôi vị giang hồ đệ nhất cao thủ, hắn cũng tuổi trẻ hăng hái, kính nể hành vi của Nghĩa Dũng quân, liền tổ chức hết thảy giang hồ nghĩa sĩ gia nhập hàng ngũ của Nghĩa Dũng quân. Rồi sau đó, hắn lại được tôn lên thành võ lâm minh chủ, cùng với Lí Hữu Hợp, Chu Bằng tạo thành tam đại đầu của Nghĩa Dũng quân.

Ba người, hai võ một văn, lấy Lí Hữu Hợp nhiều tuổi nhất làm người đứng đầu, kính hắn như huynh trưởng, nhưng chính kiến bất đồng, ngay cả phụ tử đều có thể động đao động kiếm, càng không nói tới huynh đệ kết nghĩa không cùng dòng máu.

Lí Hữu Hợp nghe Chu Bằng nói, cũng trở nên phẫn nộ: “Đánh đánh đánh, người lấy cái gì cùng người ta đánh? Quốc khố có tiền sao? Ngươi mang hai tay không đi đánh sao?”

“Chẳng lẽ muốn mang Tề Quốc đất đai rộng lớn nhận Địch quốc làm huynh trưởng? Thúi lắm! Ngươi là đồ bán nước, đem thể diện của tổ tông cho chó tha mất hết!” Chu Bằng chửi.

“Đại trượng phu co được dãn được, đây chỉ là tạm thời, chỡ dân chúng an cư, quốc khố đầy đủ, ngươi muốn đánh thế nào liền đánh thế ấy!”

“Chúng ta đợi mười năm! Về sau, ngươi đừng tự xưng là người của Tề quốc, đến Địch quốc mà làm tể tướng đi!”

“Ngươi không nói lí lẽ!”

“Hai vị ái khanh có thể nghe trẫm nói một câu không?” Tề Tuyên nói lời này như đem hổ đói quang vào giữa đồng bằng, oanh, tể tướng cùng đại tướng quân lửa giận tại đáy lòng đều muốn bạo phát, hai người trừng mắt nhìn nàng một cái, chỉ thiếu nước chỉ vào mũi nàng mà hồ lớn, nhất giới nữ lưu, không có tư cách tham gia vào chính sự.

Nhưng ánh mắt hàn băng của Bộ Kinh Vân khiến cho toàn thân bọn họ phát lạnh, đem lời nói đã ra tới yết hầu nuốt trở lại trong bụng.

Tề Tuyên thanh thanh cổ họng nói: “Địch quốc nếu đã đưa ra hiệp ước kết huynh đệ, thì nhất định còn muốn thừa cơ vơ vét tài sản vàng bạc. Quốc khố ngay cả quân phí cho chinh chiến cũng không có, vậy lấy gì để thỏa mãn lòng tham của Địch quốc? Cho nên, chúng ta nên đánh, hơn nữa, phải từ trong tay Địch quốc lấy quân phí”

Lí Hữu Hợp cùng Chu Bằng đồng thời trợn trừng hai mắt, nữ nhân chính là đều dài tóc, ngắn não, làm như Địch quốc ngu ngốc hay sao mà có thể giúp đỡ Tề Quốc chống lại bọn họ?

Tề Tuyên cũng không để ý đến ánh mắt coi thường của bọn họ, ngữ điệu mang nét trào phúng. “Trẫm đoán, quân đội của Địch quốc đều tập trung tại U Châu, uy hiếp tiến đánh kinh thành! U Châu từng là lãnh thổ đứng đầu nước ta, thiết khoáng dư thừa, ngựa lại không thiếu, khi tiên hoàng còn tại vị, U Châu trong mười tám châu nổi tiếng giàu có, dân cư đông đúc tới bốn trăm vạn dân. Sau khi bị Địch quốc cướp đoạt, bọn họ có thể giống như nước ta đối xử tử tế với dân chúng U Châu sao? Địch quốc cả nước cũng chỉ có hơn trăm vạn dân, bọn họ có thể phân phó bao nhiêu người cai trị U Châu? Những người Địch quốc đó vào U Châu, thấy được sự phồn hoa giàu có của U Châu, chẳng lẽ lại không chút động tâm sao? Dưới tình trạng bị áp bức, bót lột, cướp đoạt như vậy, dân chúng U Châu lại không đứng về Tề Quốc sao? Chẳng lẽ lại đứng về Địch quốc?”

Lí Hữu Hợp cùng Chu Bằng không phải là kẻ ngu dốt, được nàng nhắc nhở như vậy cũng khai sáng được không ít chuyện, trong đầu đần hiện lên ý tưởng.

“Ý hoàng thượng là một mặt mạt tướng đem quân đi đánh địch, mặt khác cổ động dân chúng U Châu đứng lên chống lại chính sách cai trị tàn bạo của Địch quốc, sử dụng đánh du kích đánh lén quân địch, khiến cho chúng nội bộ rối loạn, quân ta sẽ nắm chắc phần thắng” Chu Bằng nói.

“Đúng vậy.” Tề Tuyên gật đầu. “Nhưng đây mới chỉ là mở đầu. Tiếp theo, chúng ta sẽ cho quân lẻn vào thành U Châu, lấy tài sản của lũ tham quan vơ vét xương máu của dân chúng tại U Châu sung làm quân phí, lấy chiến dưỡng chiến. Còn lại phần thừa sẽ đem chia đều cho dân chúng. Như thế, nhân tâm sẽ nghiêng về phía ta, đại tướng quân sẽ có cơ hội đoạt lại U Châu, ghi danh sử sách.”

“Hảo, lão tử sẽ lập tức đi chuẩn bị!” Chu Bằng hưng phấn vạn phần, ngay cả nghi lễ quân thân cũng vất bỏ, chân vội bước ra ngoài cửa. “Lão tử nhất định sẽ giành chiến thắng trở về!”

Lí Hữu Hợp thần sắc kỳ quái nhìn Tề Tuyên. “Hoàng thượng chắc không chỉ muốn đoạt lại U Châu mà còn muốn cả Bàn Long Quan đi!” Bàn Long Quan ngày xưa là biên giới của Tề Quốc và Địch Quốc, nằm gần U Châu, từng là thành lũy bất khả chiến bại, ai ngờ rằng, Tề Quốc lại tự phá hủy nó vì nội chiến. Từ đó, Địch Quốc không còn trở ngại, thường xuyên mang quân sang quấy rối Tề Quốc, dụng ý muốn chiếm đoạt, thật là cực kỳ đáng giận.

“A?” Tề Tuyên nháy nháy mắt. “Nguyên lai chiếm được U Châu còn có thể thu được món lợi này? Ái khanh nghĩ thật sâu xa, trẫm thật ra chưa từng nghĩ tới vấn đề của Bàn Long Quan.”

“Hoàng thượng quá khen.” Lí Hữu Hợp khom mình hành lễ. “Nếu đã muốn khai chiến, tất sẽ có rất nhiều chuyện phải chuẩn bị,, thần xin cáo lui.”. Nói xong liền xoay người rời đi.

Tề Tuyên nhìn theo hai đại thần Tề Quốc rời đi, trong đôi mắt đen láy tỏa ra hào quang, rực rỡ vô cùng, dường như lấy đi ánh sáng của vạn vật xung quanh, chói sáng khiến ai cũng không dám nhìn thẳng.

“Tề Quốc rốt cuộc cũng một lần nữa hồi sinh…” Thanh âm của nàng mang theo tia mê ly. “Phụ hoàng, người trên trời có biết, chắc cũng rất cao hứng đi! A… Kỳ thật, cái bí mật nho nhỏ của người, mẫu hậu khi còn sống đều đã nói cho nữ nhi biết, nguyện vọng lớn nhất của người chính là thiên hạ thống nhất. Người không thích làm hoàng đế… Muốn tự phong cho mình là đại tướng quân, ngay cả lệnh bài đều đã làm xong, chỉ đáng tiếc trời phụ lòng người… Thế nhưng, hiện tại, chúng ta đã đi bước đầu tiên, sau này rồi sẽ có bước thứ hai, thứ ba, phụ hoàng…”

“Không phải chúng ta đi bước đầu tiên, là nàng đi. Chính nàng mới có thể khiến cho Tề Quốc có hy vọng.” Bộ Kinh Vân bất ngờ nói, âm thanh đập vào trong lòng của nàng. Hắn chăm chú nhìn sâu vào mắt nàng, trong mắt tràn ngập sự tán thưởng.

Nàng tim đập nhanh, thần hồn chao đảo, nhìn khuôn mặt tràn ngập sự tán thưởng của hắn, một cái gì đó bị nàng chôn thật sâu tròng lòng bỗng nhiên như ngọn lửa bùng lên, thiêu đốt toàn thân nàng.

Hắn thừa nhận tài năng của nàng? Hắn không nghĩ tới tẫn kê ti thần, quốc chi tướng vong sao? (giống như câu trên, nghĩa là nữ giới làm quan, nước mất tướng bại)

Nàng vẫn nghĩ rằng hắn chán ghét nàng, mới luôn dùng khuôn mặt lãnh khốc cùng ngôn từ cay độc với nàng, nhưng giờ phút này, hắn lại dùng cả tinh thần lẫn thể xác khẳng định với nàng rằng hắn thưởng thức nàng, coi trọng nàng.

Nàng không phải đang nằm mơ chứ? Trên đời này cũng có thể có nam nhân khẳng khái tán thưởng một nữ nhân sa? Bỗng dưng, lòng nàng trở nên rối loạn, khóe mắt đỏ lên.

Nàng muốn khóc, lại muốn cười, còn muốn kêu to, nhưng rốt cuộc, nàng lại che mặt chạy đi. Hai người ở chung gần mười năm, nhưng trong phút chốc nàng lại không biết nên đối mặt với hắn như thế nào.

6 responses to “TUYỆT THẾ HÔN QUÂN- CHƯƠNG 2.2

  1. tem,phong bì a.
    bao giờ anh mới thổ lộ với chị đây.

  2. cuối cùng mọi người cũng thấy đ tài năng của chị rồi, đúng là thời cổ đại. thanks

  3. chi co tai qua di, co the khien cho bon ho tam phuc
    hi vong la anh co the nam bat co hoi ma lam chi TT thich anh di
    thank ban nhiu

  4. anh này còn khổ dài dài^^ hahaah^6 sr vì ta ed hơi chậm^^ học như điên nên h mới tung hàng a^^

  5. Thanks nàg nga. Tiếp tục nha

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s