Nghiệt Yêu – Chương 162


Chương 162 : Hòa cùng một mệnh.

Edit: Lazy Home ( Phong Văn )

“Phải không?” Vân Hạc không cười nhìn hắn,“Vương gia, ta chỉ là đánh cược, nếu các ngươi không phải diễn trò, dù sao đều chết, ta cũng không chịu thiệt, nhưng là nếu ta thắng, như vậy sáng tỏ rồi, ngươi sẽ thả ta đi.”

 “Ha ha, ha ha.” Tiêu Nam Hiên lại cuồng tiếu , sau đó theo dõi hắn một chữ một chữ đến:“Vân Hạc, bổn vương nói cho ngươi biết, lần này ngươi cược sai rồi.”

“Nếu sai lầm rồi, ta cũng liền nhận mệnh , Tuyết nhi, cha hảo tâm tiễn ngươi đi trước.” Vân Hạc một bên không cười nhìn hắn, một bên mạnh ra tay, hắn muốn biết rốt cuộc Quỷ vương để ý hay không , dù sao chính mình không cần mệnh của nàng.

Rất nhanh, Vân Phi Tuyết bởi vì thiếu không khí nên sắc mặt đỏ bừng, nàng đã có cảm giác thân ảnh của bọn họ trước mắt thật mơ hồ……….

Tiêu Nam Hiên cùng Long Phi nhìn chằm chằm vào hắn, bọn họ đấu tranh trong lòng , không đến lúc cuối cùng buộc phải xuất thủ, bọn họ cũng không xác định, nói không chừng Vân Hạc thử bọn họ.

Vân Hạc kháp trụ tay nàng, không chút lưu tình, Vân Phi Tuyết chỉ cảm thấy trước mắt sao trăng xoay vòng, bóng tối càng ngày càng sâu………

Tiêu Nam Hiên thấy nàng muốn chậm rãi nhắm mắt lại, đầu rủ xuống, rốt cục nhịn không được hô to một tiếng:“ Lão tặc Vân Hạc, dừng tay!”

“Quỷ vương, rốt cục nhịn không được rồi.” Vân Hạc biết hắn thắng, ngay vừa rồi tâm hắn cũng không yên, nhưng mặc kệ thế nào? Hắn đều giết nàng, thua, liền xong hết mọi chuyện.

“Khụ khụ, khụ khụ.” yết hầu đột nhiên hít vào không khí, làm cho Vân Phi Tuyết lập tức khôi phục thần sắc, liều mạng khụ , mâu trung nước mắt đều theo từng tiếng khụ tràn ra.

“Vân Phi Tuyết, ngươi thế nào?” Ánh mắt Long Phi mang theo quan tâm lo lắng hỏi.

Nàng vội vàng lắc lắc tay, đợi cho bình ổn rồi, mới nói:“Ta không sao, không cần lo lắng.”

“Vân Hạc, thả nàng, giao ra giải dược, bổn vương cho ngươi một con đường sống.” Tiêu Nam Hiên ánh mắt sắc bén bắn thẳng đến hắn, nếu sự tình đã lộ chân tướng rõ ràng, như vậy hắn liền không cần diễn trò nữa.

“Quỷ Vương, ngươi nghĩ rằng ta và ngươi hội tin tưởng nhau sao? Lão phu không phải tiểu hài tử, lão phu chỉ tin tưởng chính mình, không tin bất luận kẻ nào, mở nhà giam thả lão phu đi. Nếu không, ta sẽ giết nàng, dù sao ta cũng chờ mệnh chết, có người đi cùng ta cũng không chán.” Vân Hạc giữ tay như trước kháp trụ cổ Vân Phi Tuyết, uy hiếp.

“Bổn vương nói chuyện giữ lời, ngươi nếu không tin, bổn vương có thể cho ngươi thánh chỉ hoặc lệnh bài.” Tiêu Nam Hiên nói, hắn chỉ cần nàng bình an.

“Thánh chỉ có ích lợi gì? Ngươi có thể ám sát, hoặc là làm cho ta ra ngoài theo ý muốn, làm người ta sống còn khó , làm cho người ta tử còn không dễ dàng sao? Nhanh lên, bằng không ta lập tức sẽ giết nàng.” Vân Hạc không cười nói, chuyện như vậy hắn làm còn hơn rồi.

Tiêu Nam Hiên nhìn nàng trong tay Vân Hạc, hiện tại sắc mặt càng thêm tái nhợt, không muốn nàng lại bị thương tổn, vung tay lên ra lệnh:“Mở cửa lao!”

“Vâng! Vương gia.” Một bên thị vệ vội vàng mở cửa nhà lao.

“Các ngươi lui về phía sau.” Vân Hạc lạnh lùng nhìn bọn họ uy hiếp.

Tiêu Nam Hiên vung tay lên, thị vệ phía sau đều thối lui đến ngoài nhà giam, hắn cùng Long Phi cũng từng bước một lui về phía sau .

Vân Hạc kèm hai bên nàng cũng chậm chậm tiêu sái rời nhà tù, vừa yêu cầu:“Cho ta một chiếc xe ngựa.”

“Long Phi, ngươi đi chuẩn bị.” Tiêu Nam Hiên ra lệnh.

“Ân.” Long Phi xoay người đi ra ngoài.

Vân Hạc kèm hai bên Vân Phi Tuyết, chậm rãi rời khỏi nhà tù, đi đến nơi đã chuẩn bị cỗ xe ngựa tốt, thị vệ bên cạnh cũng chậm chậm thối lui , dù sao không có Vương gia phân phó, ai dám động thủ.

“Vân Hạc, ngươi cho là cứ như vậy bỏ chạy ra ngoài sao?” Tiêu Nam Hiên một bên lạnh lùng ra tiếng.

“Cứ chạy, còn trốn không thoát, tổng phải thử một lần mới biết được.” Vân Hạc nói xong liền lôi kéo Vân Phi Tuyết muốn cùng lên xe ngựa.

Vân Phi Tuyết thấy hắn có chút lơi lỏng, thân thủ liền hung hăng hướng hắn đá vào…., nhưng đáng tiếc Vân Hạc như là đã sớm phát giác dự mưu của nàng.

“Ba!” một tiếng thanh thúy phát vào miệng nàng, sau đó là âm thanh mắng chửi:“Ngươi nên có điểm thành thật.”

Vân Phi Tuyết chỉ cảm thấy thân mình nhất thời tê dại, trên mặt nóng hừng hực đau đớn, đã bị hắn đẩy mạnh vào xe ngựa, nha , người cổ đại đều dễ chọc .

“Vân Hạc, ngươi làm gì?” Tiêu Nam Hiên nhìn nàng bị đánh, tâm một trận đau đớn.

Vân Hạc cũng chưa để ý, ngồi trong xe ngựa kèm hai bên nàng, sau đó nhìn một tiểu binh lính phân phó nói:“Ngươi lại đây, đánh xe.” Hắn không tin người đánh xe bọn họ chuẩn bị này , nói không chừng có âm mưu gì.

Tiểu binh lính có chút sợ hãi nhìn Vương gia, Tiêu Nam Hiên ra mệnh lệnh nói:“Đi.”

“Vâng!” Tiểu binh lính vội vàng đi qua, đằng nào cũng chết, đi cũng chết, không đi cũng chết.

“Lái xe, hướng ngoài thành đi.” Vân Hạc ngồi trên xe ngựa phân phó,hắn nhất thời không biết nên đi hướng nào, trước rời đi hẳn nói.

Tiểu binh lính nào dám không nghe, một tiếng:“Giá.” Liền xông ra ngoài.

“Đuổi theo.” Phía sau Tiêu Nam Hiên cùng Long Phi cũng đuổi theo.

“Sư huynh, hiện tại chúng ta không cần đuổi theo sát sao, Vân Phi Tuyết  là bùa bảo mệnh của hắn, Vân Hạc muốn sống, sẽ không thương tổn nàng, có còn có thể có khả năng, để hắn kèm hai bên Vân Phi Tuyết, nếu Vân Phi Tuyết độc phát, hắn có thể hay không đưa nàng giải dược?” Long Phi một bên cùng kỵ mã phi nhanh, một bên nói.

“Nếu không có biện pháp khác, hiện tại chỉ có thể như vậy? Đây là nguyên nhân ta thả hắn đi, nếu dùng cương dù trăm thủ đoạn, hắn nhất định sẽ không giao ra giải dược.” Tiêu Nam Hiên cũng nói tới, hắn đã sớm nghĩ , Vân Hạc muốn chạy trốn, như vậy hắn chính là muốn sống , nếu Vân Phi Tuyết phát độc, hắn không cho giải dược, như vậy hắn đồng dạng biết rằng, hắn sống không được, nhưng bản thân sợ vạn nhất, nàng xảy ra chuyện, mà Nam Cung Thiên cùng Qủy Mị lại không có chút tin tức thời điểm này.

Lúc này phía sau đột nhiên có hai con ngựa nhanh chóng phi như bay hướng đến bọn họ.

Long Phi quay lại vừa thấy, lập tức kinh hỉ nói:“Sư huynh, là Qủy Mị và Nam Cung Thiên, nói không chừng bọn họ mang đến tin tức tốt.” Vừa dứt lời, bọn họ cũng đã đến bên người.

“Quỷ Vương, đây là xảy ra chuyện gì? Nàng như thế nào bị Vân Hạc bắt cóc?” Qủy Mị vừa lên đến liền chất vấn.

“Trước không nên hỏi, các ngươi nói nói thế nào? Các ngươi thế nào?” Long Phi ở một bên trả lời.

“Buổi sáng hôm nay ta đã biết độc y hạ cố phương nào, nhưng là, hắn lại ở  ngoài ngàn dặm , đã không thể trông cậy vào rồi.” Ánh mắt Nam Cung Thiên lộ ra lo lắng, thời gian còn hai ngày, vô luận bọn họ đi tìm độc y, độc y tới cần một tháng thời gian, nhanh nhất cũng nửa tháng. Mà hai ngày căn bản không có khả năng, cho nên hắn nhận được tin tức liền tới, lại nghe nói tỷ tỷ bị Vân Hạc mang đi rồi.

“Ta cũng nghiên cứu nhiều ngày như vậy, thật sự nghĩ không ra cái dạng độc gì có thể ức chế tương tư lệ.” Qủy Mị nói đến, hắn đã hết sức rồi, biết hôm nay là ngày thứ bảy, không có bao nhiêu thời gian nữa, cho nên hắn liền chạy đến.

Tất cả lâm vào một trận trầm mặc, kỵ mã đuổi theo xe ngựa Vân Hạc ở phía sau, Tiêu Nam Hiên đột nhiên lên tiếng:“Nói đến, hiện tại sở hữu hy vọng cùng ngăn chặn đều ở trong tay Vân Hạc rồi.”

“Ừ.” Mọi người hồi đáp, thanh âm chứa đựng trầm trọng, nhưng sự tình bây giờ như vậy.

“Hiện tại nên làm cái gì đây?” Nam Cung Thiên lên tiếng đầu tiên.

“Trước mắt cứ đem nàng tới đây, chuyện này với chúng ta quá dễ dàng, sau đó suy nghĩ biện pháp buộc hắn giao ra giải dược.” Qủy Mị đề nghị.

“Nếu quả thật hắn không chịu, hoặc là ngươi bức hắn nóng nảy hủy đi giải dược, câu đố này làm sao đây?” Long Phi nhìn hắn đưa ra nghi vấn, không phải không có khả năng này.

“Ngươi cho là, nàng ở trong tay hắn, hắn sẽ đưa giải dược sao? Nếu không cho nên làm cái gì đây? Dù sao việc cứu nàng, khiến Vân Hạc giao ra giải dược giao cho ta, ta cam đoan sẽ lấy về giải dược.” Qủy Mị một mực thề thốt, đối phó với người khác, là chuyện của hắn.

Tiêu Nam Hiên suy tư một chút, sau đó hạ quyết định gật đầu nói:“Được, Qủy Mị, bổn vương tin tưởng ngươi, quyết định như vậy, chúng ta tìm một cơ hội ra tay.”

Mọi người cùng nhau gật đầu, liền phát giác có chút không thích hợp, xe ngựa cư nhiên hướng bờ vực chạy tới.

Bên trong xe ngựa, Vân Hạc kèm hai bên Vân Phi Tuyết, bất ngờ cảm giác được một trận xóc nảy, mở ra màn xe liền phát hiện, xe ngựa đi tới sơn thượng, lắc lắc lắc lắc , phiền toái rồi.

“Mẹ nó, ngươi làm gì? Đánh xe như thế nào ?” Vân Hạc mắng chửi.

Vẻ mặt tiểu binh lính đại bướng:“Ta không biết đánh xe, khả năng hiện tại đã chứng thực rồi, bất ngờ nhìn thấy vực núi trước mặt, đã bị dọa đến mức tay không điều khiển được nữa”.

“A……….” Tiểu binh lính hét to một tiếng, phát ra từ bản năng, hắn buông lỏng dây cương đang nắm chặt, lăn xuống xe ngựa.

“Không tốt, phía trước là bờ vực.” Tiêu Nam Hiên phía sau hô to một tiếng, ngay đó đã thấy ngựa muốn rớt xuống vách núi……….

Chỉ mành treo chuông, một khắc mạo hiểm, bốn thân ảnh lập tức thúc ngựa mà phi, cực nhanh , làm người ta thấy không rõ lắm thân ảnh muốn nắm giữ kia sắp rớt xuống xe ngựa…………

8 responses to “Nghiệt Yêu – Chương 162

  1. Gà iu hôm nay có hứng hay sao mà post cùng lúc nhiều chương vậy???
    Nãy ôm rùi, giờ thì *hôn gà*
    và *vặt lông gà*
    kakakakakaka

  2. tem a
    lau lam rui moi dc tem nha nang thanks ngang nhiu, moaz
    ta di docn truyen day

  3. trùi. Quá trời lun.
    Hjhjhj
    Thanks nàng a

  4. Trời ơi hnay ta mới biết ta iu gà thế nào, xem đã luôn thks

  5. thanks nàng

  6. aiz, càng đọc càng thấy đau lòng
    cái lão già vân hạc chết đến nơi rồi mà vẫn còn thâm hiểm

  7. thanks!

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s